+191 bài Thơ hay về Cafe – Nơi gửi gắm nỗi lòng của những trái tim giàu cảm xúc

Thơ hay về cafe – Nhìn những giọt cà phê rơi tí tách, thưởng thức vị đắng đót ở đầu môi và cảm nhận vị ngọt thơm đang lan tỏa dần trong từng thớ thịt bỗng thấy lòng chùng xuống, căng thẳng cũng đang dần tan, muộn phiền cũng được xoa dịu! Bài viết dưới đây chúng tôi xin chia sẻ với các bạn những bài thơ hay về cafe, cùng theo dõi nhé!

Những bài thơ hay về cafe

Nội Dung Bài Viết

Câu Thơ, Những Bài Thơ Hay Về Ly Cafe Đắng Một Mình & Buồn

Cà phê trưa

Thơ: Lê Khánh Trưa buồn bên góc quán quen Bỗng dưng lại thấy nhớ em thuở nào.. Ước gì mà bước được vào Trong giấc mơ ấy.. ngọt ngào lắm thay!

Chủ nhật cà phê

Thơ: Tuệ Tâm Tự nhiên Chủ Nhật thấy buồn Cà phê từng giọt dỗi hờn rơi rơi Cuộc đời như sóng đầy vơi Cà phê giọt đắng lả lơi nỗi sầu…

Cà phê đắng

Thơ: Trương Thị Anh Cà phê đắng cà phê nâu Bình minh buổi sáng bạn bầu rủ nhau Cà phê nhỏ giọt sánh màu Nâu đen vị đắng nỗi sầu trầm tư Người thì cười nói vô tư Người buồn bao nỗi thực hư ở đời Cà phê đằng cà phê vui Đắng sao lắm nỗi hên xui cuộc đời Cafe ngọt bởi người vui Tâm buồn giọng đắng tâm tư nát nhàu Cà phê đắng cà phê nâu Uống vào bao nỗi nông sâu cuộc đời Cafe đắng lòng bùi ngùi Cà fe một cốc ai ngồi trầm tư.

Cà phê trong quán vắng

Thơ: Võ Ngọc Cẩn Cà phê quán vắng sân vườn Lắng nghe tiếng nhạc du dương trong chiều Đâu còn cái tuổi mơ yêu Còn đâu cái thuở dặt diều nhớ thương Giờ còn một chút vấn vương Và thêm một chút dư hương hôm nào Gió đưa cành lá lao xao Khơi vùng ký ức nghẹn ngào trong tim Người đi biền biệt bóng chim Để người ở lại nỗi niềm đầy vơi Cà phê từng giọt rơi rơi Hương nồng một thủa ta người bên nhau Nắng chiều vàng vọt phai màu Chênh chao cánh gió úa nhàu hoàng hôn Chùa xa tiếng mõ khua dồn Quán chiều vắng khách nghe hồn tương tư Người xa từ nớ đến chừ Bao mùa mong đợi cánh thư cuối trời Phiêu bồng mây trắng rong chơi Còn ta đứng lại quán đời quạnh hiu Cà phê quán vắng trong chiều Ta ngòi với bóng liêu xiêu ngõ hồn.

Câu Thơ, Những Bài Thơ Hay Về Ly Cafe Đắng Một Mình & Buồn

Nhớ cà phê Buôn Mê

Thơ: Nguyễn Đình Huân Nỗi nhớ Tây Nguyên trong anh vời vợi Tháng tư này anh sẽ tới Buôn Mê Như chim chơ rao trên núi bay về Thăm buôn làng thăm cà phê phố núi Thăm cô gái ánh mắt nhìn đắm đuối Lửa bập bùng cùng với tiếng tờ rưng Hoà quyện tiếng chiêng âm hưởng núi rừng Ché rượu cần ta uống mừng lễ hội Tây nguyên ơi ngàn lần ta xin lỗi Lửa chưa tàn ta đã vội chia tay Men rượu cần mới nhấp chửa kịp say Đã từ giã không hẹn ngày trở lại Cô gái Ê Đê như hoa rừng hoang dại Cho anh ra về nhớ mãi Tây Nguyên Nhớ ánh mắt em men rượu Y miên Nhớ điệu múa hoà tiếng chiêng trầm ấm Xa Tây Nguyên có núi cao rừng thẳm Nhớ rượu cần nhớ vị đắng cà phê Nhớ cả em cô gái nhỏ Ê Đê Dù không hẹn sẽ quay về chốn ấy.

Vị đắng cà phê

Thơ: Phú Sĩ Cà phê đắng… Anh đếm từng giọt lặng… Mưa ngoài trời… trống vắng nỗi đơn côi Nỗi nhớ người … nơi phương ấy xa xôi… Chẳng biết rồi… người ta còn mong đợi… Mưa vẫn rơi… Bên đời sao đơn lối…. Giọt cà phê lặng thầm …. Thay giọt lệ lòng rơi…. Người bên tôi… lời ngọt dịu chiều vơi… Hay chỉ là … mơ màng trong mộng ảo….. Em ra đi… Để lại đời giông bão… Đắng trong lòng…. Đắng cả trái tim côi…… Phải không em … Thời gian quá vãng rồi … Dấu yêu hôm nào …. Đã nổi trôi mờ nhạt…. Em ra đi… Quên biển đời ta hát ….. Khúc ca buồn nhạt nhẽo giữa không gian …. Hương cà phê … nồng trong gió lang thang … Ta vẫn biết … em xa rồi xa mãi…. Gói ưu phiền … ta làm người ở lại…. Tiễn cuộc tình … bằng vị đắng … cà phê ….

Cà phê đêm

Thơ: Lê Khánh Chỉ một mình lạc lõng giữa màn đêm Nhớ về em người vô tình hờ hững! Cà phê đen như giọt sầu chứa đựng Uống cho vơi lơ lửng những đêm buồn..!

Cà phê không em

Thơ: Lê Khánh Cà phê à! Anh chợt nhớ đến em Chiều vô biên nên chiều thường hoang hoải Nắng đã về mà sao nghe tê tái Có phải là… còn sót lại chút đông…? Cà phê à! Em có nhớ anh không? Từ dạo ấy đã không còn em nữa Anh một mình khắp nẻo đường xa xứ Nhớ em hoài… em có biết hay không…? Cà phê à! Quán cũ vẫn ngóng trông Nhưng thời gian đã không quày trở lại. Chỉ có chiều và nỗi buồn khắc khoải Vẫn hiện về cho nỗi nhớ mênh mông…

Cà phê buồn

Thơ: Khoa Nha Trang Càphê buồn ngồi uống chỉ mình thôi Em chẳng có còn đâu ngồi đối ẩm Càphê vắng nhớ về em nhiều lắm Những hôm nào còn say đắm nhìn nhau. Em xa rồi chỉ còn lại niềm đau Người xa vắng ai thốt câu tình ái Cứ mỗi sáng mình anh ngồi uống mãi Để mong ngày em trở lại cùng anh. Từng giọt phin hay giọt lệ long lanh Niềm thương nhớ cứ trào quanh khoé mắt Người hai nẻo hai phương trời chia cắt Gặp làm chi rồi xa cách biệt ly. Càphê buồn anh lặng lẽ sầu bi Ngày qua tháng khi em đi từ đấy Ngỡ bên cạnh sao giờ đây chẳng thấy Lời ngọt ngào giờ đã chảy trôi xa. Em như là một cơn gió ngang qua Nhè nhẹ thổi sao thật là tươi mát Càphê sữa giờ đây sao nhạt đắng Bởi một mình nên vị chẳng còn ngon…

Những Bài Thơ Hay Về Ly Cafe Đắng Một Mình & Buồn

Cà phê vắng

Thơ: Lê Hoàng Đã bao ngày ta chạm nỗi cô đơn Không gian cũ dỗi hờn không chút nắng Ngồi lặng lẽ ôn tình trong dĩ vãng Hoài thương em ! Giọt đắng ướp môi mềm Sao trong lòng thổn thức mãi chẳng yên Đếm từng giọt ưu phiền kia lắng đọng Ru cảm xúc ! Ta ơi đừng lạc lõng Nhưng cõi hồn như sóng vỗ miên man Ta đi tìm … Tình khắc khoải chứa chan Mơ hạnh phúc bên nàng xây mộng đẹp Đường gian khổ mình kề vai bước tiếp Dù mong manh số kiếp dẫu bọt bèo Ôm bóng hình hoài niệm mãi mang theo Dòng thương nhớ quê nghèo luôn ngóng đợi Xây ước mộng khi mùa thu đang tới Lối hẹn hò người hỡi chớ đừng quên Hôm nay buồn ! Một nỗi nhớ không tên Dằm kí ức bên thềm mưa khẽ giọt Cà phê vắng cho thêm đường để ngọt Nhưng đắng lòng chua xót chẳng hoài nguôi.

Cà phê nâu nóng

Thơ: Sinh Hoàng Mỗi buổi sớm bên ly cà phê nóng Lòng bâng khuâng nghe thương nhớ vợi vời Anh bây chừ nơi phương trời xa vợi Có đang thèm vị ngọt đắng trên môi Nhớ anh nhiều nên em nghĩ vậy thôi Biết anh thích ly nâu thơm bốc khói Ngồi bên nhau em thích nghe anh nói Môi em thơm, thơm ngọt vị cà phê Mình bên nhau quên cả lối đi về Sáng chủ nhật phố như chừng dậy muộn Đã quen rồi mình cà phê thật sớm Bản nhạc tình thật khẽ gọi lời yêu Rồi anh xa đi vào nẻo muôn chiều Bỏ mình em bên quán quen mỗi sớm Ly cà phê từng giọt buồn rụng xuống Bỏ thêm đường nhưng vẫn đắng trên môi Anh anh à về mau nhé anh ơi! Em vẫn đợi quán quen chừa ghế trống Em sẽ gọi thêm một ly nâu nóng Và bên em anh lóng ngóng lời yêu.

Đêm tàn

Thơ: Sầu Riêng Lại một đêm thâu lạnh lùng trong khuya vắng Giữa ngã ba đường cũng chẳng biết về đâu Từng giọt cà phê ngậm đắng phút ban đầu Từng làn sương lạnh đã thấm sâu hờn tủi.

Ly cà phê

Thơ: Nguyễn Quang Liên Màn tối buông, phố chan hòa ánh sáng Ta ung dung phiêu lãng với trời mây Ly cà phê đang tỏa mùi hương bay Điếu thuốc cháy, nằm ngất ngây tuôn khói. Phía ngoài đường, ánh đèn vàng rười rượi Trong quán ngân nga, rồi thay đổi nhạc vui Biết rằng đời có những lúc ngọt bùi Cũng thú thật, ta dư thời cay đắng. Pha chút bơ cho tình thêm sâu nặng Hòa muỗng đường để trao tặng nghĩa nhân Nhắp trên môi, ly cà phê vơi dần Đang đậm đà, lại bần thần nhạt thếch. Mọi người vui, sao lòng mình trống huếch Chưa hết ly, không thấu hết nỗi niềm Nhưng mà thôi, ta cũng phải đứng lên Xin trút lại nỗi buồn bên ly nước.

Xem Thêm Bài Viết  Trung tâm Ngoại ngữ I Study English (ISE): Địa chỉ tin cậy để nâng cao khả năng giao tiếp tiếng Anh

Thơ về cafe – Nơi gửi gắm nỗi lòng của những trái tim giàu cảm xúc

Thơ về cafe – Nơi gửi gắm nỗi lòng của những trái tim giàu cảm xúc

Cà Phê Một Mình

Tác giả: Khiếu Long Một mình ly đắng cà phê Quanh ta bóng dáng em về thênh thang Từng giọt buồn xuống mênh mang Ngoài kia gió buốt ngỡ ngàng phố mưa Quán hẹn gợi nhớ mùa xưa Quay lưng bóng dáng em vừa chợt qua Áo ai bay giữa hồn ta Chiều mênh mông tím nhạt nhòa dư hương Biển dào dạt chút vấn vương Lặng im trong nỗi vô thường nhớ nhau Nhiều khi lòng thấy chợt đau Từng cơn sóng vỗ… nát nhàu buồng tim…

Không Đề

Sưu tầm Cà phê cùng người lạ Có lẽ chẳng ưu tư Người ngồi đó lắc lư Ta ngồi đây suy ngẫm Người khuấy đều rất chậm Ta thả khói bâng quơ Người viết vôi câu thơ Ta đem về chép nhạc Sợ cà phê đi lạc Người giữ bước chân ta Người hát khúc ngân nga “Cà phê cùng người lạ”

Miền Nhớ

Tác giả: Ruby Pham Những giọt cà phê tan mau Rơi xuống đáy ly một màu nâu quạnh quẽ Nhẹ nhàng như từng hơi thở Gió trở mình buôn buốt trong đêm Ngày chia ly có hoa rụng bên thềm Có tiếng mưa rơi nhẹ nhàng hơn những giọt cà phê vỡ Có những giấc mơ trải dài nhung nhớ Có những nỗi buồn xen lẫn niềm vui Có những chiều nhặt nhạnh kỷ niệm rơi Nơi ký ức một nỗi niềm sâu lắng Còn đọng lại trên môi vị đắng Vị đắng tình đầu và vị đắng cà phê…

Cà Phê Buồn

Tác giả: Trương Nam Chi Một mình bên cốc cà phê Một mình nhấm nháp lời thề đã phai Cà phê tí tách sớm mai Hạt huyền tựa ánh mắt ai hôm nào Ngoài trời đổ trận mưa rào Tình thôi đã hết ngọt ngào từ đây Xót xa ôm một khối cay Ngấm thêm vị đắng mới hay sự đời Thì thôi hãy cứ khóc cười Thì thôi ta hãy như người chưa quen Nếu gặp xin đừng gọi tên Đừng đem sợi nắng rải lên tình buồn.

Cà Phê Buồn

Tác giả: Phạm Hiếu Ngồi một mình bên ly cafe đá Ngẫm sự đời dối trá thật buồn thay Hôm qua yêu hẹn tháng rộng năm dài Nay ly biệt ưu hoài trong buồn tủi Hay tại mình mang số phải đen đủi Khó gần ai lủi thủi chỉ mình ên Đêm trống vắng chỉ gối ôm cùng mền Cũng có thể chắc tên ngôi sao xấu Cuộc đời này bể dâu nào ai thấu Vướng tình trường buồn nấu cả tâm can Khi bên nhau hạnh phúc thật ngập tràn Nay ly biệt oán than hờn ông tạo Uống cafe một mình thật sầu não Ước cùng ai ngồi thảo luận yêu thương Cho vơi đi cô lẽ trong đêm trường Được bầu bạn tỏ tường trong cuộc sống Trao đổi nhau vần thơ đang cháy bỗng Khúc trầm buồn nỗi lòng đang trào dâng Được ấm áp tình bạn thật trong ngần Ao ước nhỏ chẳng cần chi to tát.

Thơ về cafe – Nơi gửi gắm nỗi lòng của những trái tim giàu cảm xúc

Cà Phê Một Mình

Tác giả: Phạm Hiếu Mưa ngoài trời giăng phủ màu trắng xóa Ước bên người để thỏa dạ nhớ thương Cafe đen đậm đặc thêm tí đường Từng giọt rơi còn vướng nơi miệng cốc Ngồi một mình thương thân mãi cô độc Giữa dòng đời ngang dọc chẳng đổi thay Sáng trưa chiều thầm lặng với ưu hoài Mãi đeo đẳng tháng ngày không hề dứt Hạ qua rồi thu sang càng ray rức Chờ lập đông háo hức đón mùa xuân Níu thời gian dừng lại chớ trôi dần Mong sớm gặp người cần luôn chia sẻ Tóc pha sương đợi chờ trong quạnh quẻ Ngồi ngắm sao buồn tẻ chỉ mình tôi Còn nửa kia từ nay mất thật rồi Ôm hối tiếc giọt rời nơi khóe mắt Kỷ niệm sầu nhớ chi tim quặn thắt Rồi một mình hiu hắt đếm lá rơi Hãy buông đi hình bóng cũ xa vời Cho tâm khảm nghỉ ngơi bớt phiền muộn.

Cà Phê Một Mình

Tác giả: Chau Doan Người ta có bạn có đôi Còn tôi ngồi uống cà phê một mình Đèn đường bật sáng lung linh Em ơi! Tôi nhớ em nhiều biết không Bao ngày, tôi vẫn nhớ mong Hương thơm mái tóc, làn môi đỏ hồng Bây giờ ấm áp bên chồng Chuyện xưa, tình cũ em không nhớ rồi Cà phê ,tôi uống mình tôi Giọt đen như ánh đêm trời ba mươi Câu thơ ngày ấy xa vời Tôi còn nhớ mãi, để lòng còn thương.

Cafe Buồn… !

Tác giả: Hoàng Tử Của Cha Ngồi một mình nơi quán vắng cafe Nhưng có lẽ người chẳng hề biết được Trái tim nó mang đầy bao vết xước Từng giọt sầu đang chảy ngược vào tim Nó cô đơn nhưng vẫn cố nén kìm Nhốt tâm sự nó lặng im không nói Nơi quán vắng nó một mình trơ trọi Nghĩ xa vời nhìn làn khói thuốc bay

Cafe Chiều Mưa

Tác Giả: Thanh Nguyễn Quán nhỏ chỉ có ta thôi Một chiều mưa như hờn dỗi Tiếng nhạc mơ màng dịu vợi Ấm lòng chiều mưa bên người Muộn phiền cất bỏ chiều nay Nỗi buồn gởi trả mưa bay Tình gầy thấy vừa thức dậy Tay trong tay tình đong đầy Ru tình trong chiều mưa bay Ngân nga nhạc tình thay lời Mưa rơi ngoài trời mưa mãi Tình ơi đừng ướt mưa đời.

Cafe Một Mình

Tác giả: Lời Nguyền Sáng nay cà phê một mình Âm vang tiếng nhạc trữ tình như thơ Ngoài trời rỉ rả cơn mưa Ký ức kỷ niệm chuyện xưa quay về. Tình xa cách biệt sơn khê Nhớ sao là nhớ tái tê nổi lòng !!! Cà phê những giọt thơm nồng Vị đắng ngọt bùi mãi đọng trên môi. Mưa rơi từng giọt mưa rơi Trái tim chất chứa đầy vơi sầu buồn Người ơi còn nhớ gì không ?? Bao lời hứa hẹn mặn nồng với nhau. Tình yêu thương mến đã trao Quan tâm chăm sóc với bao ân tình Bây giờ cà phê một mình Cô đơn mong nhớ bóng hình người dưng!!!

Thơ về cafe – Nơi gửi gắm nỗi lòng của những trái tim giàu cảm xúc

Đêm Cafe

Tác giả: Hồng Linh Đêm nay ngồi ngắm trăng suông Ly cà phê thấm nỗi buồn vào tim Quán xưa phong cảnh hữu tình Không em trăng cũng trốn mình vào mây Rì rào thu chớm heo may Quán khuya vắng khách lạnh gầy cô liêu Trăng tà bóng ngã liêu xiêu Lòng càng nhung nhớ những chiều bên em Nhớ ánh mắt, nhớ môi mềm Nhớ ngày tâm sự nhớ đêm hẹn thề Nhớ chiều chung bước triển đê Mắt trao tình gởi đi về có nhau Ước chi có phép nhiệm màu Đêm nay ta được ngã đầu vào em…

Cafe Đêm

Tác giả: Anh Khang Trăng tàn khuyết lạnh buồn ai thấu? Cafe tan thầm giấu xót xa Đoạn đường xe cộ đi qua Dòng đời xuôi ngược mình ta một mình Ôm trọn gói mối tình ngang trái Nắm chặt rồi cũng phải buông xuôi Xé tan nỗi nhớ không nguôi Bàn tay mò mẫn bờ môi thuở nào? Tiếng ai gọi thì thào trước gió? Ngỡ em về mà có phải đâu? Lửa tình tắt ngấm từ lâu Nửa đêm ai nhắc nỗi sầu loét thêm? Cảm giác nhói nơi thềm quá khứ Nhiễm phong hàn lệ ứ bờ mi Tâm thần bấn loạn nghĩ suy Ngã khờ chôn mối tình si trong lòng..!

Bên Ly Cà Phê Đắng

Tác giả: Đỗ Mỹ Loan Bên ly cà phê đắng Ngồi suy ngẫm sự đời Biển bao nhiêu vị mặn Chảy tràn lên mắt môi Bên ly cà phê đắng Sóng sánh một bóng hình Đã lâu rồi xa vắng Chốn mờ mịt vô minh Bên ly cà phê đắng Tiếng gõ nhịp lanh canh Tưởng chừng nghe văng vẳng Giọng ai đang dỗ dành Hồn chơ vơ lạc lõng Ly cà phê giữa chiều Nỗi buồn như đánh võng Vấp sợi vàng liêu xiêu…

Nhấm Nháp Cafe

Tác Giả: Ngô Viết Thủy Nâng tách café nhấm nháp thôi Để hưởng hương thơm của đất trời Để vần thơ mới gieo theo ý Để lắng tâm hồn lúc thảnh thơi Nhấm nháp café chẳng thể mời Giữa khuya ai dậy với tôi chơi? Người còn ngon giấc trong sương sớm Ta đã dậy rồi, chỉ thế thôi!

Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất.

Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất.

Miền nhớ – tác giả Ruby Phạm

Những giọt cà phê tan mau Rơi xuống đáy ly một màu nâu quạnh quẽ Nhẹ nhàng như từng hơi thở Gió trở mình buôn buốt trong đêm Ngày chia ly có hoa rụng bên thềm Có tiếng mưa rơi nhẹ nhàng hơn những giọt cà phê vỡ Có những giấc mơ trải dài nhung nhớ Có những nỗi buồn xen lẫn niềm vui Có những chiều nhặt nhạnh kỷ niệm rơi Nơi ký ức một nỗi niềm sâu lắng Còn đọng lại trên môi vị đắng Vị đắng tình đầu và vị đắng cà phê… Cà phê buồn – tác giả Phạm Hiếu Ngồi một mình bên ly cafe đá Ngẫm sự đời dối trá thật buồn thay Hôm qua yêu hẹn tháng rộng năm dài Nay ly biệt ưu hoài trong buồn tủi Hay tại mình mang số phải đen đủi Khó gần ai lủi thủi chỉ mình ên Đêm trống vắng chỉ gối ôm cùng mền Cũng có thể chắc tên ngôi sao xấu Cuộc đời này bể dâu nào ai thấu Vướng tình trường buồn nấu cả tâm can Khi bên nhau hạnh phúc thật ngập tràn Nay ly biệt oán than hờn ông tạo Uống cafe một mình thật sầu não Ước cùng ai ngồi thảo luận yêu thương Cho vơi đi cô lẽ trong đêm trường Được bầu bạn tỏ tường trong cuộc sống Trao đổi nhau vần thơ đang cháy bỗng Khúc trầm buồn nỗi lòng đang trào dâng Được ấm áp tình bạn thật trong ngần Ao ước nhỏ chẳng cần chi to tát.

Bên ly cà phê đắng – tác giả Đỗ Mỹ Loan

Bên ly cà phê đắng Ngồi suy ngẫm sự đời Biển bao nhiêu vị mặn Chảy tràn lên mắt môi Bên ly cà phê đắng Sóng sánh một bóng hình Đã lâu rồi xa vắng Chốn mờ mịt vô minh Bên ly cà phê đắng Tiếng gõ nhịp lanh canh Tưởng chừng nghe văng vẳng Giọng ai đang dỗ dành Hồn chơ vơ lạc lõng Ly cà phê giữa chiều Nỗi buồn như đánh võng Vấp sợi vàng liêu xiêu…

Nhấm nháp café – tác giả Ngô Viết Thủy

Nâng tách café nhấm nháp thôi Để hưởng hương thơm của đất trời Để vần thơ mới gieo theo ý Để lắng tâm hồn lúc thảnh thơi Nhấm nháp café chẳng thể mời Giữa khuya ai dậy với tôi chơi? Người còn ngon giấc trong sương sớm Ta đã dậy rồi, chỉ thế thôi!

Ly cà phê – tác giả Nguyễn Quang Liên

Màn tối buông, phố chan hòa ánh sáng Ta ung dung phiêu lãng với trời mây Ly cà phê đang tỏa mùi hương bay Điếu thuốc cháy, nằm ngất ngây tuôn khói. Phía ngoài đường, ánh đèn vàng rười rượi Trong quán ngân nga, rồi thay đổi nhạc vui Biết rằng đời có những lúc ngọt bùi Cũng thú thật, ta dư thời cay đắng. Pha chút bơ cho tình thêm sâu nặng Hòa muỗng đường để trao tặng nghĩa nhân Nhắp trên môi, ly cà phê vơi dần Đang đậm đà, lại bần thần nhạt thếch. Mọi người vui, sao lòng mình trống huếch Chưa hết ly, không thấu hết nỗi niềm Nhưng mà thôi, ta cũng phải đứng lên Xin trút lại nỗi buồn bên ly nước.

Xem Thêm Bài Viết  SM Là Gì ❤️ Tìm Hiểu Chi Tiết Về BDSM (Bạo Dâm – Khổ Dâm)

Cafe đắng – tác giả Bichhoa Phamthi

Cũng vì bởi vị cafe đắng.chát Nhưng lại tỏa mùi thơm ngát ngất ngây Nên mới cần chút đường sữa vào đây Hòa quyện lại mới thấy đầy thi vị.. Cuộc đời cũng lắm bao điều suy nghĩ Cũng đắng cay chua chát vị thương đau Nếu ta đặt hoàn cảnh ở trong nhau Thấm thía lắm nỗi ngọt ngào cay đắng… Cafe đắng như cuộc đời sâu lắng Nếm bao nhiêu cũng chẳng thấy đủ đầy Nên trong từng giọt đắng phút này đây Gửi một chút thương yêu ngày được sống.

Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất.

Cafe sáng – tác giả Lê Ngọc Dũng

Nhấp chén cà phê buổi sáng mờ Tâm hồn dệt mộng thắm tình thơ Bèo trôi mặt nước hồn lơ đễnh Liễu rũ dòng kênh bóng hững hờ Thả gió chân trời như chợt tỉnh Mây lồng góc biển tựa choàng mơ Gom từng kỷ niệm vào trang giấy Nét chữ quàng xiên cứ lập lờ..

Một… – tác giả Đỗ Đình Thắng

Một ly cà phê đắng Một lãng du xứ người Một chiếc bàn trống vắng Một góc đời buồn vui Một khoảng mênh mông lặng Vừa trôi qua trôi qua Một khung trời hạ nắng Bóng mây nào cho ta ?!… Một cuộc đời hữu hạn Một lộ trình bôn ba Một chuyến xe chở nặng Lăn bánh về nơi xa Một lần, một lần nữa Bốn phương trời là nhà Bao ước mơ hẹn hứa Còn vị gì phôi pha…

Cafe buồn… ! – tác giả Hoàng Tử của Cha

Ngồi một mình nơi quán vắng cafe Nhưng có lẽ người chẳng hề biết được Trái tim nó mang đầy bao vết xước Từng giọt sầu đang chảy ngược vào tim Nó cô đơn nhưng vẫn cố nén kìm Nhốt tâm sự nó lặng im không nói Nơi quán vắng nó một mình trơ trọi Nghĩ xa vời nhìn làn khói thuốc bay

Giọt cafe xuân – tác giả Đỗ Đình Thắng

Cafe, từng giọt rơi rơi Giọt dài giọt ngắn… theo thời gian trôi Vị gần gũi… vị xa xôi Vừa quen vừa lạ… giống tôi với đời Giọt vui… về trên khóe môi Giọt buồn cứ nhẹ thả… rồi bước qua Từng giọt, lặng ở lòng ta Cứ âm thầm chảy… trôi qua đời mình… Cafe thấm vị thân tình Khơi bao mầm sống hồi sinh đong đầy Giọt giận hờn… gửi gió mây Giọt hoan hỷ giữ tháng ngày theo ta Giọt nhớ quên, gửi phôi pha Giọt thương xin tặng gần xa hữu tình Giọt duyên gửi cõi phù sinh Giọt nợ trả hết lòng mình nhẹ vơi Giọt sân buông bỏ tôi ơi Giọt si nguyện xả để thơi thảnh lòng Giọt thị phi thả trôi sông Giọt ganh ghét buông về dòng biển khơi Biết bao nhiêu giọt vị đời Có giọt ở lại… giọt rời xa ta…

Cafe tình xa – tác giả Thoại Huỳnh

Từng giọt cà phê, từng giọt rơi Nỗi niềm tâm sự cứ đầy vơi… Dòng người hối hả, người xuôi vội Ta với mộng phiêu… thoảng một thời ! Ta nhấm cà phê, đắng sự đời Uống hình mỹ nữ, khát đôi môi Dòng đời trôi dạt, thân chìm nổi Tình cứ vật vờ, tím mãi thôi… Điệp khúc tình xa cứ lả lơi Tơ lòng vương vấn mộng xa xôi Mơ màng ẩn hiện trong làn khói Tình đẹp trong ly… ngất lịm tôi!

Cafe một mình – Thanh Nguyễn Thủy

Có những ngày, lòng bỗng thấy cô đơn Chẳng cần gì hơn ngoài ly cà phê đắng Ban Mê mùa này, núi đồi nghiêng nghiêng nắng Phố say ngủ im lìm, quán thưa vắng, đìu hiu ! Bởi tôi vụng về chẳng giữ nổi thương yêu Nên hạnh phúc cứ xa tầm tay với Đường tình ái, đi hoài không thấy tới Cà phê thơm nồng cũng đặc quánh nỗi đau! Giá chúng mình đừng có gặp gỡ nhau! Thì có lẽ mọi điều sẽ khác Trời cao nguyên sẽ thôi buồn man mác Nhịp chân chẳng bơ vơ trong gió cát, bụi mù! Mùa hạ chưa tàn mà lòng đã sang thu Trà nguội lạnh, ly cà phê cũng cạn! Ngày dần qua, chiều dần buông lãng đãng Vị đắng của cuộc đời, chợt đọng lại trên môi!

Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất.

Cafe buồn – tác giả Trương Nam Chi

Một mình bên cốc cà phê Một mình nhấm nháp lời thề đã phai Cà phê tí tách sớm mai Hạt huyền tựa ánh mắt ai hôm nào Ngoài trời đổ trận mưa rào Tình thôi đã hết ngọt ngào từ đây Xót xa ôm một khối cay Ngấm thêm vị đắng mới hay sự đời Thì thôi hãy cứ khóc cười Thì thôi ta hãy như người chưa quen Nếu gặp xin đừng gọi tên Đừng đem sợi nắng rải lên tình buồn.

Cafe một mình – tác giả Khiếu Long

Một mình ly đắng cà phê Quanh ta bóng dáng em về thênh thang Từng giọt buồn xuống mênh mang Ngoài kia gió buốt ngỡ ngàng phố mưa Quán hẹn gợi nhớ mùa xưa Quay lưng bóng dáng em vừa chợt qua Áo ai bay giữa hồn ta Chiều mênh mông tím nhạt nhòa dư hương Biển dào dạt chút vấn vương Lặng im trong nỗi vô thường nhớ nhau Nhiều khi lòng thấy chợt đau Từng cơn sóng vỗ… nát nhàu buồng tim…

Giọt đắng trong hồn – tác giả Võ Ngọc Cẩn

Từng giọt cà phê rơi trong tách Quán bên đường vắng khách buồn tênh Khúc nhạc tình khe khẽ cất lên Niềm tâm sự muốn quên… bỗng nhớ Tình đã ly tan…Nên tình lỡ Mộng ban đầu tan vỡ… Tình đau Xa thật rồi ta đã mất nhau Café đắng đen màu nhung nhớ Giọt sầu vương khi tình vụn vỡ Người phương nào? Còn nhớ hay quên Quán bên đường ngày ấy gọi tên Nay giọt đắng rơi trên miền nhớ Còn phảng phất làn hơi em thở Lần đầu tiên bỡ ngỡ môi hôn Cà phê… hay giọt đắng linh hồn Tình đã chết, sao còn luyến ái Yêu thật nhiều nên tim tê tái Sợi tơ tình vướng mãi người ơi Tình cách ngăn hai nẻo phương trời Bên quán vắng… ngồi rơi giọt lệ.

Ly cafe – tác giả Tam Hoàng

Có những lúc một mình bên quán vắng Trầm ngâm buồn ta chẳng biết nhớ ai Ngắm Cà Phê nhỏ giọt ngắn giọt dài Ồ lạ nhỉ nước cứ phai dần sắc Như tình yêu cũng nồng say đậm đặc Rồi nhạt dần theo cung bậc thời gian Phút đam mê buổi mới thật nồng nàn Niềm khao khát ngập tràn từng hơi thở Tháng ngày trôi tình phai dần nỗi nhớ Không còn buồn khi người lỡ lãng quên Chẳng chờ inbox những dòng tin Mỗi sáng dậy không vội nhìn điện thoại. Giọt tí tách chậm rơi rồi dừng mãi Tình nhạt nhòa duyên hết phải chia tay Một mình ta ngồi đếm lại tháng ngày Ly Cà Phê nhỏ đến nay đã cạn!

Cafe đắng và em -tác giả Nát Tim

Cà phê đắng gợi bao nỗi nhớ Quán xưa nào một thuở cùng nhau Giọt cà phê đắng tan mau Hòa hương tình vỡ, nỗi đau ngập lòng Bài nhạc cũ mênh mông lời thắm Em một mình chìm đắm u mê Mắt buồn bên tách cà phê Cao nguyên sương phủ lối về nhớ nhung Người đi mãi muôn trùng xa cách Câu thơ buồn oán trách người đi Nhạc buồn , câu hát chia ly Chỉ còn kỷ niệm khắc ghi mối tình Tìm quên lãng bóng hình ngày cũ Cao nguyên buồn sương phủ mênh mông Nhớ người xưa, bỗng chạnh lòng Vỡ oà kỷ niệm, hư không nỗi niềm…!

Những bài thơ tình buồn bên ly cà phê đắng hay nhất.

Giọt đắng cafe – tác giả Hoa Bách Hợp

Em một mình bên quán vắng buồn tênh Ly cafe cho thêm đường vẫn đắng Không có anh lòng em buồn trống vắng Trời ngoài kia đang nắng chợt mưa về Mắt em nhìn đăm đắm giọt cafe Tí tách rơi như vỗ về tim nhỏ Dạ bâng khuâng ,thầm gọi tên anh đó Mà nghe lòng nức nở mặn bờ môi Phím dương cầm bản nhạc cứ êm trôi Nhưng sao nay nghe bồi hồi đến lạ Gió mơn man thổi lay vờn xác lá Vị càfê chát đắng cả môi mềm Lại khơi về những kỷ niệm ấm êm Thuở yêu đương êm đềm bên lối mộng Cùng khát khao tháng ngày xây tổ ấm Mà giờ anh… xa lắm , tận phương nào Anh có còn nhung nhớ buổi chiều nao Nụ hôn yêu bao ngọt ngào say đắm Con phố quen mình dìu nhau tay nắm Ly cafe … Dẫu đắng … Chẳng vương sầu … !!!

Cafe tối – tác giả Hồng Dương

Cô đơn lặng ngồi bên góc quán Giọt cà phê gõ chán điệu buồn Thả hồn theo khói thuốc buông Nhả vòng tròn xoáy theo luồng vấn vương Nhẹ nhàng chút pha đường đỡ đắng khuấy đều tay nhịp lặng cô đơn Nhớ nhung trĩu nặng dỗi hờn Nhâm nhi từng giọt đắng cơn tình đầu… Thời gian chảy theo sầu từng giọt Đen đặc rơi buốt gót chân em Cợt đùa gieo mãi môi mềm Nhớ thương tí tách giọt thêm đen ngòm Đêm rớt xuống tối om chiếc bóng Gió nhẹ lay gió lộng đêm nay Cà phê rơi xuống cốc này Tương tư rót đắng cho đầy niềm đau….

Cafe một mình – tác giả Trinhcamle

Đợi người người chẳng thấy sang Giọt cà phê rớt vội vàng làm chi Tôi thì từ buổi chia ly Cà phê vẫn đợi nhâm nhi một mình Rơi,rơi từng giọt tự tình Ấm,lạnh cũng chỉ có mình với ta Biết người ở tận phương xa Đắng,ngọt có để tình ra tình vào Hồn tĩnh lặng hay lao xao Yên mộng đẹp hay trăng sao làm phiền!

Những vần thơ tâm trạng khi ngồi 1 mình uống cà phê nơi quán vắng và nhớ về những kỷ niệm bên người mình yêu..

Những vần thơ tâm trạng khi ngồi 1 mình uống cà phê nơi quán vắng và nhớ về những kỷ niệm bên người mình yêu..

Cafe Trong Quán Vắng

Tác giả: Võ Ngọc Cẩn Cà phê quán vắng sân vườn Lắng nghe tiếng nhạc du dương trong chiều Đâu còn cái tuổi mơ yêu Còn đâu cái thuở dặt diều nhớ thương Giờ còn một chút vấn vương Và thêm một chút dư hương hôm nào Gió đưa cành lá lao xao Khơi vùng ký ức nghẹn ngào trong tim Người đi biền biệt bóng chim Để người ở lại nỗi niềm đầy vơi Cà phê từng giọt rơi rơi Hương nồng một thủa ta người bên nhau Nắng chiều vàng vọt phai màu Chênh chao cánh gió úa nhàu hoàng hôn Chùa xa tiếng mõ khua dồn Quán chiều vắng khách nghe hồn tương tư Người xa từ nớ đến chừ Bao mùa mong đợi cánh thư cuối trời Phiêu bồng mây trắng rong chơi Còn ta đứng lại quán đời quạnh hiu Cà phê quán vắng trong chiều Ta ngòi với bóng liêu xiêu ngõ hồn. Những bài thơ hay về cà phê một mình cô đơn-6

Xem Thêm Bài Viết  Hình ảnh Hoa Hồng Trắng: Nguồn gốc và Ý nghĩa đặc biệt

Vị Đắng Cafe

Tác giả: Phú Sĩ Cà phê đắng… Anh đếm từng giọt lặng… Mưa ngoài trời… trống vắng nỗi đơn côi Nỗi nhớ người … nơi phương ấy xa xôi… Chẳng biết rồi… người ta còn mong đợi… Mưa vẫn rơi… Bên đời sao đơn lối…. Giọt cà phê lặng thầm …. Thay giọt lệ lòng rơi…. Người bên tôi… lời ngọt dịu chiều vơi… Hay chỉ là … mơ màng trong mộng ảo….. Em ra đi… Để lại đời giông bão… Đắng trong lòng…. Đắng cả trái tim côi…… Phải không em … Thời gian quá vãng rồi … Dấu yêu hôm nào …. Đã nổi trôi mờ nhạt…. Em ra đi… Quên biển đời ta hát ….. Khúc ca buồn nhạt nhẽo giữa không gian …. Hương cà phê … nồng trong gió lang thang … Ta vẫn biết … em xa rồi xa mãi…. Gói ưu phiền … ta làm người ở lại…. Tiễn cuộc tình … bằng vị đắng … cà phê ….

Hương Cafe

Tác Giả: Minh Thư Cà phê quán nhỏ đợi ai này Ghé lại nghe tình khúc thật hay Giọt đắng thơm lừng sao bỗng ngọt Niềm vui chỉ ước mãi như vầy…

Cà Phê Buồn

Tác giả: Giọt Buồn Không Tên Tôi ngồi lặng lẽ cô đơn Cà phê từng giọt dỗi hờn rơi rơi Cuộc đời như nước đầy vơi Cho lòng héo hắt buông lơi nụ cười Biết nhau tuổi độ chín mười Thơ ngây vụng dại nói cười vô tư Thẹn thùng trong mổi cánh thư Ngẩn ngơ chờ đợi tâm tư thẩn thờ Thuơng sao cái tuổi dại khờ Ngỡ rằng mộng đẹp như thơ diễm tình Ngờ đâu lửa khói điêu linh Tình chia đôi ngã chuyện mình dỡ dang Người đi cất bước sang ngang Để người lặng lẽ vương mang nổi sầu Trời xanh sao quá cơ cầu Bày chi cay nghiệt bể dâu phủ phàng Chiều nay buốt lạnh tim hoang Góp gom kỷ niệm bẽ bàng ngày xưa Trời buồn trời đổ cơn mưa Mắt tôi cũng chợt đong đưa giọt sầu Một mình quán vắng đêm thâu Đợi chờ hạnh phúc nhạt màu tóc xanh.

Những vần thơ tâm trạng khi ngồi 1 mình uống cà phê nơi quán vắng và nhớ về những kỷ niệm bên người mình yêu..

Cafe Ngâu

Tác giả: Hồng Giang Tháng tám về giọt ngâu dài phố vắng Cafe buồn cũng thấy đắng rồi em Anh kiếm tìm giữa góc phố thân quen Mùa thu cũ bao khát thèm nhung nhớ Thoáng bên tai bản tình ca dang dở Khúc nhạc sầu ai lỡ chợt bỏ ngang Giọt mưa ngâu từng sợi cứ giăng hàng Cầu Ô Thước xót thương nàng Chức Nữ Câu thơ viết chợt rơi đi vài chữ Vần gieo rồi lưỡng lự chẳng tròn câu Phố thân quen mà người lỡ đi đâu Chỉ còn lại nỗi sầu gieo nhân thế Nước muôn sông đều trôi về với bể Cuộc tình si đâu dễ nói dở dang Sông Ngân Hà Chức Nữ đợi Ngưu Lang Để tháng tám gieo ngâu tràn thu vắng Anh chờ em ly cafe mặn đắng Trời đổ ngâu ….. Ngập trắng…. Góc thu sầu!

Giọt Đắng Cà Phê

Tác giả: Hoa Bách Hợp Em một mình bên quán vắng buồn tênh Ly cafê cho thêm đường vẫn đắng Không có anh lòng em buồn trống vắng Trời ngoài kia đang nắng chợt mưa về Mắt em nhìn đăm đắm giọt cafê Tí tách rơi như vỗ về tim nhỏ Dạ bâng khuâng ,thầm gọi tên anh đó Mà nghe lòng nức nở mặm bờ môi Phím dương cầm bản nhạc cứ êm trôi Nhưng sao nay nghe bồi hồi đến lạ Gió mơn man thổi lay vờn xác lá Vị càfê chát đắng cả môi mềm Lại khơi về những kỷ niệm ấm êm Thuở yêu đương êm đềm bên lối mộng Cùng khát khao tháng ngày xây tổ ấm Mà giờ anh… xa lắm , tận phương nào Anh có còn nhung nhớ buổi chiều nao Nụ hôn yêu bao ngọt ngào say đắm Con phố quen mình dìu nhau tay nắm Ly càfê … Dẫu đắng … Chẳng vương sầu … !!!

Cafe Buồn

Tác giả: Khoa Nha Trang Càphê buồn ngồi uống chỉ mình thôi Em chẳng có còn đâu ngồi đối ẩm Càphê vắng nhớ về em nhiều lắm Những hôm nào còn say đắm nhìn nhau. Em xa rồi chỉ còn lại niềm đau Người xa vắng ai thốt câu tình ái Cứ mỗi sáng mình anh ngồi uống mãi Để mong ngày em trở lại cùng anh. Từng giọt phin hay giọt lệ long lanh Niềm thương nhớ cứ trào quanh khoé mắt Người hai nẻo hai phương trời chia cắt Gặp làm chi rồi xa cách biệt ly. Càphê buồn anh lặng lẽ sầu bi Ngày qua tháng khi em đi từ đấy Ngỡ bên cạnh sao giờ đây chẳng thấy Lời ngọt ngào giờ đã chảy trôi xa. Em như là một cơn gió ngang qua Nhè nhẹ thổi sao thật là tươi mát Càphê sữa giờ đây sao nhạt đắng Bởi một mình nên vị chẳng còn ngon…

Những vần thơ tâm trạng khi ngồi 1 mình uống cà phê nơi quán vắng và nhớ về những kỷ niệm bên người mình yêu..

Cà Phê Đắng Và Mưa

Sưu tầm Khuấy một vòng, ngỡ đường đã hòa tan Nhấp một ngụm vị đắng tràn ký ức Giọt cà phê làm nhói đau lồng ngực Tựa vết mực loang trên giấy trắng tình đầu Khuấy một vòng, ngỡ đời đã quên sầu Nhấp một ngụm lại nghe cay khóe mắt Niềm đau kia bỗng hiện lên rất thật Theo từng giọt tí tách cà phê… Khuấy một vòng, ngỡ người đã quay về Nhấp một ngụm lại não nề lòng nhớ Hình bóng người đã hòa vào hơi thở Một nhịp sầu là một vết tim đau Khuấy một vòng, nhìn mặt nước chênh chao Bão trong lòng biết khi nào ngưng thổi Cơn mưa ơi đừng về ngang quá vội Ướt lòng người, thêm đắng cả chiều mưa…

Cafe Đắng

Tác giả: Tùng Trần Ngồi một mình bên quán cóc ngày xưa Bất chợt chiều đưa mưa về giăng lối Giữa phố đông và dòng người bước vội Sao lòng mình vẫn thấy nỗi cô liêu Em đi rồi góc phố cũng quạnh hiu Anh miên man thả hồn theo điệu nhạc Ly cafe sao mà nghe đắng chát Hay bởi vì vần điệu nhạc ly tan Khúc tình buồn nghe sao lắm trái ngang Chợt miên man với vô vàn nức nở Hay phải chăng đời mình mang dang dở Bản nhạc buồn mà cứ ngỡ đời ta Cơn mưa chiều chỉ bất chợt thoáng qua Phố tuy đông vẫn thấy mình xa lạ Hay bởi vì em ra đi vội vã Nên lệ lòng cũng lã chã tuôn rơi Phố vẫn còn nay mỗi đứa một nơi Mưa thôi rơi sao đời còn lạnh vắng Cafe thôi sao môi mình mặn đắng Mặn lệ lòng hay vị đắng đời ta..!!

Cafe Không Em

Tác giả: Bùi Trọng Liên Thứ bẩy cafe một mình Rơi rơi từng giọt lặng thinh nỗi buồn Nhẹ nhàng tiếng nhạc du dương Tình ca ai hát đượm buồn em ơi. Chỗ quen đây, ghế ta ngồi Không em góc quán riêng tôi một mình Giọt sầu nhỏ xuống lặng thinh Đắng cafe, đắng ân tình xa xôi. Vị buồn em gửi cho tôi Thơm nồng dịu ngọt em mời người ta Còn đâu hương vị đậm đà Đầu môi đắng chát giọt cafe quen. Cafe thứ bẩy không em Giọt buồn giọt nhớ, đan chen giọt sầu…! Những bài thơ hay về cà phê một mình cô đơn-9

Cafe Nâu Nóng

Tác giả: Sinh Hoàng Mỗi buổi sớm bên ly cà phê nóng Lòng bâng khuâng nghe thương nhớ vợi vời Anh bây chừ nơi phương trời xa vợi Có đang thèm vị ngọt đắng trên môi Nhớ anh nhiều nên em nghĩ vậy thôi Biết anh thích ly nâu thơm bốc khói Ngồi bên nhau em thích nghe anh nói Môi em thơm, thơm ngọt vị cà phê Mình bên nhau quên cả lối đi về Sáng chủ nhật phố như chừng dậy muộn Đã quen rồi mình cà phê thật sớm Bản nhạc tình thật khẽ gọi lời yêu Rồi anh xa đi vào nẻo muôn chiều Bỏ mình em bên quán quen mỗi sớm Ly cà phê từng giọt buồn rụng xuống Bỏ thêm đường nhưng vẫn đắng trên môi Anh anh à về mau nhé anh ơi! Em vẫn đợi quán quen chừa ghế trống Em sẽ gọi thêm một ly nâu nóng Và bên em anh lóng ngóng lời yêu.

Ly Cafe

Tác giả: Nguyễn Quang Liên Màn tối buông, phố chan hòa ánh sáng Ta ung dung phiêu lãng với trời mây Ly cà phê đang tỏa mùi hương bay Điếu thuốc cháy, nằm ngất ngây tuôn khói. Phía ngoài đường, ánh đèn vàng rười rượi Trong quán ngân nga, rồi thay đổi nhạc vui Biết rằng đời có những lúc ngọt bùi Cũng thú thật, ta dư thời cay đắng. Pha chút bơ cho tình thêm sâu nặng Hòa muỗng đường để trao tặng nghĩa nhân Nhắp trên môi, ly cà phê vơi dần Đang đậm đà, lại bần thần nhạt thếch. Mọi người vui, sao lòng mình trống huếch Chưa hết ly, không thấu hết nỗi niềm Nhưng mà thôi, ta cũng phải đứng lên Xin trút lại nỗi buồn bên ly nước.

Những vần thơ tâm trạng khi ngồi 1 mình uống cà phê nơi quán vắng và nhớ về những kỷ niệm bên người mình yêu..

Cafe Tình Xa

Tác giả: Thoại Huỳnh Từng giọt cà phê, từng giọt rơi Nỗi niềm tâm sự cứ đầy vơi… Dòng người hối hả, người xuôi vội Ta với mộng phiêu… thoảng một thời ! Ta nhấm cà phê, đắng sự đời Uống hình mỹ nữ, khát đôi môi Dòng đời trôi dạt, thân chìm nổi Tình cứ vật vờ, tím mãi thôi… Điêp khúc tình xa cứ lả lơi Tơ lòng vương vấn mộng xa xôi Mơ màng ẩn hiện trong làn khói Tình đẹp trong ly… ngất lịm tôi!

Ly Cafe

Tác giả: Tam Hoàng Có những lúc một mình bên quán vắng Trầm ngâm buồn ta chẳng biết nhớ ai Ngắm Cà Phê nhỏ giọt ngắn giọt dài Ồ lạ nhỉ nước cứ phai dần sắc Như tình yêu cũng nồng say đậm đặc Rồi nhạt dần theo cung bậc thời gian Phút đam mê buổi mới thật nồng nàn Niềm khao khát ngập tràn từng hơi thở Tháng ngày trôi tình phai dần nỗi nhớ Không còn buồn khi người lỡ lãng quên Chẳng đợi chờ inbox những dòng tin Mỗi sáng dậy không vội nhìn điện thoại Giọt tí tách chậm rơi rồi dừng mãi Tình nhạt nhòa duyên hết phải chia tay Một mình ta ngồi đếm lại tháng ngày Ly Cà Phê nhỏ đến nay đã cạn!

Cafe Một Mình

Tác giả: Thanh Nguyễn Thủy Có những ngày, lòng bỗng thấy cô đơn Chẳng cần gì hơn ngoài ly cà phê đắng Ban Mê mùa này, núi đồi nghiêng nghiêng nắng Phố say ngủ im lìm, quán thưa vắng, đìu hiu ! Bởi tôi vụng về chẳng giữ nổi thương yêu Nên hạnh phúc cứ xa tầm tay với Đường tình ái, đi hoài không thấy tới Cà phê thơm nồng cũng đặc quánh nỗi đau! Giá chúng mình đừng có gặp gỡ nhau! Thì có lẽ mọi điều sẽ khác Trời cao nguyên sẽ thôi buồn man mác Nhịp chân chẳng bơ vơ trong gió cát, bụi mù! Mùa hạ chưa tàn mà lòng đã sang thu Trà nguội lạnh, ly cà phê cũng cạn! Ngày dần qua, chiều dần buông lãng đãng Vị đắng của cuộc đời, chợt đọng lại trên môi!

Những vần thơ tâm trạng khi ngồi 1 mình uống cà phê nơi quán vắng và nhớ về những kỷ niệm bên người mình yêu..

Giọt Đắng Trong Hồn

Tác giả: Võ Ngọc Cẩn Từng giọt cà phê rơi trong tách Quán bên đường vắng khách buồn tênh Khúc nhạc tình khe khẽ cất lên Niềm tâm sự muốn quên… bỗng nhớ Tình đã ly tan…Nên tình lỡ Mộng ban đầu tan vỡ… Tình đau Xa thật rồi ta đã mất nhau Café đắng đen màu nhung nhớ Giọt sầu vương khi tình vụn vỡ Người phương nào? Còn nhớ hay quên Quán bên đường ngày ấy gọi tên Nay giọt đắng rơi trên miền nhớ Còn phảng phất làn hơi em thở Lần đầu tiên bỡ ngỡ môi hôn Cà phê… hay giọt đắng linh hồn Tình đã chết, sao còn luyến ái Yêu thật nhiều nên tim tê tái Sợi tơ tình vướng mãi người ơi Tình cách ngăn hai nẻo phương trời Bên quán vắng… ngồi rơi giọt lệ.

Trên đây là những câu thơ hay về cafe do review.edu.vn tổng hợp và chia sẻ đến các bạn . Đôi khi chỉ đơn giản như thế cũng khiến người ta cảm thấy thoải mái và thích thú. Những bài thơ hay về cà phê một mình nói lên tiếng lòng của những kẻ cô đơn. Nếu bạn đang cô đơn hãy thả hồn vào những dòng thơ để tìm thấy một chút đồng cảm nhé.

Rate this post