+321 bài Thơ Hay về Mùa Hè – Bài thơ liên tưởng đến tuổi học trò đầy mộng mơ

Mùa hè là khoảng thời gian chúng ta dễ dàng cảm nhận bầu trời cao xanh không một gợn mây, những tia nắng vàng rót mật, có những cơn mưa rào bất chợt, tiếng ve kêu râm ran khắp cả một vùng … Đặc biệt, mùa hè còn là mùa chia tay bạn bè, thầy cô và mái trường mang đến cho biết bao học sinh những cảm xúc, kỉ niệm khó quên. Dưới đây chúng tôi sẽ gửi đến các bạn những bài thơ hay về mùa hè để bản cảm nhận 1 chút về khoảng thời gian học trò vui tươi.

Thơ hay về mùa hè

Những bài thơ hay về mùa hè

Nội Dung Bài Viết

1. Mùa hè nào gặp gỡ…

Mùa hè nào gặp gỡ Mùa hè nào chia ly Mùa hè nào hội ngộ Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu? Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất Xin trả lại cho tôi Xin trả lại cho tôi người yêu tôi Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô Ấy chính là mùa hè của tôi Ngủ quên trong nách lá Những ngọt bùi tôi đã nếm trải Những đắng cay tôi đã nếm trải Những mùa hè bỏng rát sau lưng Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm?

Đây là bài thơ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh. Nội dung bài thơ viết về mùa hè, nhưng thực sự ngụ ý của tác giả muốn nói đến sự chia ly khi mùa hè đến. Từng vần thơ, câu thơ đều lột tả lên nỗi nhớ nhung sâu sắc đến khoảng thời gian đẹp trước đây.

2. Mùa hè nồng cháy

Mùa hè nồng cháy Ở trên má em Mùa đông lạnh lẽo Ở trong tim em Nhưng có một ngày Hỡi em! Mùa đông sẽ trên má Mùa hè sẽ trong tim.

Chỉ trong hai câu thơ hàm súc tác giả đã vẽ ra trước mắt người đọc một bức tranh mùa hè rực rỡ với những gam màu đậm, tươi tắn cùng những hình ảnh đặc trưng của mùa hè. Sự so sánh giữa mùa đông và mùa hè rất hay tạo ra sự khác biệt cho bài thơ

3. Bài học mùa hè

Con ve mang phím dương cầm Trèo lên cây phượng thì thầm cùng nhau Rủ rê mùa hạ đến mau Cho từng cánh phượng đỏ au giữa trời Bóng cây râm mát em ngồi Lật trang vở mới học bài rất ngoan Ve ve ve hát xênh xang Trời xanh ngơ ngác… một dàn đồng ca Bầy chim lách chách bay qua Âm thanh tròn trịa rơi sà xuống sân Tiếng em lẫn tiếng chim ngân Hoà cùng hợp xướng xanh ngần tiếng ve Ngước lên em gặp mùa hè Khi lũ ve đã leo về nhành cây Vừa gấp vở lại – dang tay Chạm chùm nắng đỏ rơi đầy tóc em

Nhà thơ đã đưa vào bức tranh của mình những hình ảnh vô cùng quen thuộc, gần gũi nhưng lại không đi theo khuôn sáo, lối mòn nào. Những hình ảnh con ve, cây phượng, bóng râm, … cho ta cảm nhận được sự hiện diện của mùa hè nơi đây.

Những bài thơ hay về mùa hè

4. Bất chợt mùa hè

Tháng năm – một đám mưa hè Lô nhô búp đỏ Bích Chiêu hát ở bar Hòa Bình Một chút hương lài theo gió Ta đi bên nhau ở phố nào? Ve rên ran ở góc rừng, cả khu rừng Bất kể mùa nắng, mùa mưa, mùa xuân, mùa hạ Bom tấn, bom bi, bom tọa độ Tô Lan Phương hát ở đây Thường là nhớ khi tiếng ve chìm Anh nhớ em khi con chích chòe múa xòe đuôi xám Nhài ơi, không có bông lài ở rừng! Bây giờ là tháng năm – đám mưa hè vội vã Không đủ ướt sũng những suy tưởng, hoài niệm Về một tiếng ve, một nụ hôn, một góc rừng, một cơn sốt, một loạt bơm rơi Quá khứ lằng nhằng tia chớp. Tháng năm – đám mưa hè bất chợt Tôi loay hoay theo đám mưa này. Mưa xuân chưa tới… tôi còn nhớ ai?

Ngay từ những câu thơ đầu tiên, tác giả đã dẫn chúng ta đến với một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, tràn trề sự sống của mùa hè, đến với một không khí náo nhiệt, rộn ràng của cuộc sống thường nhật vẫn đang tiếp diễn.

5. Bên ngưỡng cửa mùa hè

Anh để dành chiếc hôn Cho những ngày chưa tới Cây cùng anh đứng đợi Lá bay đây hàng hiên Hè đã đến bên thềm Bướm bay còn lơ đãng Hoa đã đỏ hết mình Hương thơm còn thoang thoảng Cây đắm mình trong nắng Bóng ngả nghiêng vơi đầy Mành mành giăng thấp thoáng Chập chờn mưa bóng mây… Mênh mông hồ rượu say Bạt ngàn đêm với gió Mát lạnh cơn giông chiều Trăng lu và trăng tỏ Con mèo của anh ơi! Tất cả còn nguyên đó Chờ em đã từ lâu Xanh xanh từng thảm cỏ Một mùa xuân bỏ ngỏ Bâng khuâng từng lối đi…

Bài thơ trên miêu tả về cảnh mùa hè. Phải chăng chính nhà thơ đã mở rộng tâm hồn mình để cảm nhận cuộc sống, để phát hiện ra cái thế giới bên trong đang tuôn tràn của thiên nhiên, và cái vận động không ngừng trong tự nhiên.

6. Chợ mùa hè

Trời lóe nắng, chợ vào đầy những nắng Đầy những người chen chúc họp…mồ hôi. Các mẹt bún bày ruồi không hở trắng. Các sàng dưa bán nhặng kín xanh tươi. Đây, góc quán bà già ngồi rũ nóng. Kia, cửa lều ông lão quạt khăn tay. Chó le lưỡi ngồi thừ nhìn cũi đóng, Lợn trói nằm hồng hộc thở căng giây. Trong khi ấy, tiếng rao mời nhớn nhác, Những hàng chè, hàng nước chạy va nhau. Nhưng đắt nhất có chị hàng bán quạt Ngồi trước đình không kịp đếm tiền xâu.

Trong bài thơ này không chỉ có họa, có hương mà còn có cả những thanh âm muôn vẻ của cuộc sống thường nhật. Các bạn có thể cảm nhận được khi đọc qua từng câu thơ, những hình ảnh rất mộc mạc, giản dị và lôi cuốn.

7. Có một mùa hè

Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em Thành phố biển, dòng sông, Bà Nà, núi Chúa Gửi lại vòng tay nồng nàn như lửa Bờ môi hôn khao khát, dịu dàng… Gửi biển đêm trăng sóng trắng bụi vàng chúng mình đùa vui như con trẻ vồng ngực anh phập phồng hơi thở dâng em lên, sóng biển bồng bềnh… Bà Nà ơi, ôm lấy cuộc tình Giữa đêm hè nép vào anh đỡ lạnh Nụ hôn giờ đây mặn mòi vị đắng Xa nhau rồi xa xôi lắm người ơi! Tình yêu của em tựa ánh sao rơi Xé tan màn đêm giọt sương buốt lạnh Gửi lại cho anh sông Hàn lặng sóng chơi vơi đêm hè câu hát ru em. Sẽ chẳng còn cãi vã, hờn ghen. Sẽ chẳng ngọt ngào làn môi, ánh mắt. Anh là bình minh rọi trên mặt đất Chẳng bao giờ anh hiểu được em đâu… Ta đã yêu nhau như thể mối tình đầu Cứ ngơ ngác, cứ dại khờ, nông nổi Dẫu mai này mỗi người mỗi lối Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em!

Đây là bài thơ về chủ đề mùa hè mà người con trai hồi tưởng lại những ký ức khi đi ngao du cùng với người yêu của mình vào những năm trước đây. Câu thơ “ta đã yêu nhau như thể mối tình đầu” là câu quyết định cho chuyện tình đẹp mãi mãi.

8. Có một mùa hè như thế

Có một mùa hè như thế Chúng mình về biển gặp nhau Chân trời thẳm xa trước mắt Ngàn mây trắng vỗ trên đầu Có một bài thơ như thế Đọc lên các bạn nghe cùng Để rồi chúng mình nhìn biển Đại dương đâu còn mênh mông Có một mùa hè cháy đỏ Qua rồi hay vẫn chưa qua Sóng xanh Sầm Sơn vẫn vỗ Gió mặn còn trong làn da Có một mùa hè vậy đó Ta về cùng biển và nhau Sắp sang thu rồi bạn nhỉ Nhớ Sầm Sơn một bến tàu

Thiên nhiên không hề u ám, trầm lặng khi nắng chiều buông mà trái lại, rất rộn rã và sôi động khi 2 người gặp nhau ở biển Sầm Sơn. Trong cái nắng nóng oi bức đó là một tình yêu sét đánh “một mùa hè cháy đỏ”.

Những bài thơ hay về mùa hè

9. Dấu hiệu mùa hè

Gió cuộn trên cành cao Những ngày xuân đang vạm vỡ Hơi ẩm tan hết Cửa sổ mở toang mùa hè Em trong tiếng chim tàng cây không ngừng nở tung Em trong lá khô đang cong trên mái dốc Ào xuống như mưa mặt đường Làm ướt đẫm những dự định Không hồi ức Không viễn vọng Người như mùa ập đến xanh tốt Người là thời gian đang sinh nở phút này

Lời thơ như diễn tả một cuộc sống đang sinh sôi, tiếp diễn ngay cả khi ngày sắp tàn, một khung cảnh thật êm đềm và thanh bình nơi làng quê. Cùng viết về mùa hè nhưng những cảm xúc trong mỗi bài thơ lại đem đến một mùa hè khác nhau.

10. Đầu mùa hè

Xuân đó mà nay đã hạ rồi, Bầu sen nghe có khí hương bay Nắng nung cỏ biếc, màu xanh nhạt, Gió xác hoa hồng, sắc đỏ phai. Lửa lựu đầu thềm phơi cánh bướm, Vườn hè núp bóng tỉnh hồn ve. Hy Hoàng giấc mộng kìa ai tá? Thời đại đâu xưa thế giới này!

Ve kêu một thứ âm thanh không xa lạ với mùa hè được ví như một cung đàn mùa hạ tấu lên một cách rộn ràng hòa chung với bản đàn rạo rực, hối hả của nhịp sống căng tràn trong thiên nhiên

11. Em yêu mùa hè

Em yêu mùa hè Có hoa sim tím Mọc trên đồi quê Rung rinh bướm lượn Thong thả dắt trâu Trong chiều nắng xế Em hái sim ăn Trời, sao ngọt thế Gió mát lưng đồi Ve ngân ra rả Trên cao lưng trời Diều ai vừa thả

Bài thơ thể hiện tình yêu mùa hè của tác giả. Chỉ với 3 khổ thơ ngắn gọn, nhưng hàm ý lại bao quát, thể hiện rõ quan điểm yêu thích mùa hè như thế nào. Những như ảnh như hoa sim tím, dắt trâu, gió mát lưng đồi, cánh diều đã diễn tả lên được vùng quê thanh bình nơi đây.

12. Hoa khế mùa hè

Lại đến mùa khế đơm hoa tím Những con sâu trong đất hoá thành ve Nắng mải lang thang trên những vỉa hè Để hoa khế rắc đầy sân nỗi nhớ. Gió sẽ còn xôn xao trên vòm lá Trái bàng xưa chín đã sắp rơi rồi Sông mở lòng ra đón lũ trẻ xuống bơi Trên cánh đồng ai đi tìm châu chấu. Có ai nhớ những ngày mưa tìm sấu Những trái vàng ươm ngọt nắng mùa hè Những buổi trưa râm ran những tiếng ve Đi đổ dế bên bờ đê cháy tóc… Lại đến mùa khế đơm hoa tím Rắc đầy sân nỗi nhớ một thời…

Đọc bài thơ, ta không chỉ đơn thuần thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè rực rỡ, sống động mà còn cảm nhận được vẻ đẹp phong phú, thanh cao của hồn thơ. Đặc biệt là hình ảnh hoa khế vào mùa hè rất đẹp đẽ và sinh động.

13. Lớp học mùa hè

có một chùm một chùm những tiếng chim non có một chùm một chùm hoa nắng một chùm em thẩn thơ ô cửa mùa hè lớp học của những kẻ mê man người thầy quay về sau bao năm bài giảng còn dang dở thầy bảo mình đã già các em thì quá trẻ nào đừng lay thức giấc mơ phượng đỏ môi em đang đáp xuống ròng ròng mưa thẫm ngoài kia không tiếng động sân trường chỉ còn khoảng trống trên tay em từng tia ban mai mảnh hơn sợi tóc khô dần từ lâu rồi hoàng hôn chẳng quay về phía ấy phía có tàng cây lưu niên không giữ nổi thân mình phía có bức tường cách ngăn đến hồi sụp đổ vết dấu người đi dâng cỏ biếc trùng trùng có một chùm một chùm câu chuyện cũ im lìm thư viện mốc meo im lìm bảng đen giấy trắng may quá nơi này còn sót vài cơn mưa từ tốn đủ lạnh để rùng mình

Bài thơ miêu tả về cảnh lớp học vào mùa hè. Mùa hè là mùa các bạn học sinh được nghỉ ngơi giải trí sau một năm học tập vất vả, nhưng lại có một lớp học mùa hè làm cho sự giải trí đó tan biến đi. Và tác giả miêu tả về mùa hè của mình như vậy đấy.

14. Mùa hè

Những cây phượng đứng cầm bó đuốc Đàn ve cắm trại hát vang vườn Đường vắng áo dài và tiếng guốc Trời oi nồng như bởi thiếu hương. Mặt trời như bóng đèn cao áp Chiếu sáng chang chang thấy rõ ngày Những bóng cây nép vào góc núp Những cánh tay nằm trong găng tay! Và nụ cười ai vừa mới nở Nên kia nhà nghe cũng khô khô Tiếng ve như những niềm sầu nhớ Từ trong lưu bút vang mơ hồ. Trời trưa hầm hập như cơn sốt Anh chòng chành trong nửa tỉnh mê Chợt cánh cổng kêu lên hoảng hốt Thư gửi trường em bị trả về!

Xem Thêm Bài Viết  Truyện Cười: Ý Nghĩa Và Phân Loại

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ đã được tác giả tái hiện một cách đầy chân thực và sinh động. Chính kết cấu đầu cuối tương ứng của hai câu lục ngôn ở đầu và cuối tác phẩm đã khép mở hai tâm trạng tạo nên mạch hàm ẩn của toàn bài thơ.

15. Mùa hè đang đến kìa

Mùa hè đang đến kìa Hót vang lên chim cu! Hạt cây nảy mầm rồi, Và đồng cỏ mọc xanh, Hát vang lên chim cu! Cừu mẹ trả lời con, Bò mẹ nhường bê con, Bò mộng lồng quấy phá, Cừu đực quanh quẩn quanh, Hát vui lên chim cu! Chim cu, ơi chim cu! Chim hót hay lắm cơ! Hót mãi đừng ngừng nhé! Nào hót đi, chim cu! Hót đi, chim cu ơi!

Bài thơ được viết theo thể thở 5 chữ với nhịp thơ đa dạng và linh hoạt, đã tạo nên hình ảnh mùa hè rất đẹp trong mắt mỗi người.

16. Mưa Hạ

Mưa lại về trên những ngả đường quen Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ Có nghe gầy trên những phiến chân qua? Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa, Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức; Có thương quá những hôm chiều rạo rực; Có bồi hồi… day dứt ở trong tim? Những loài ve cứ mải miết đi tìm Mà quên mất mình đã sầu da diết Như trong mắt gã si tình em biết, Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ… Tôi đã già để viết những niềm mơ Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái Lỡ mai đây bến đời không gặp lại: – Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

17. Hạ VỀ Trong Đáy Mắt Nâu

Cái nắng hè oi bức đổ mồ hôi Gió mây trôi hững hờ bằng lăng tím Hạ lại về cho lòng ta tìm kiếm Em giấu gì đằng sau đáy mắt nâu? Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu? Sao chẳng nói để ve sầu nức nở Mưa hạ về nghe như lời than thở Bụi thời gian bị bôi xóa lạnh lùng Ta chạnh lòng đơn lẻ vẽ chân dung Một hồn thơ cho những ngày xa vắng Gửi tặng em tiếng tự tình sâu lắng Tiếng yêu đầu thuở mười tám ngây ngô Giờ qua rồi thời áo trắng vu vơ Em vẫn thế, thờ ơ nào có biết Phượng vẫn rơi, và rơi không kể xiết Ngọn lửa tình còn thổn thức trong ta Hạ nay về ta nhớ hạ hôm qua Nhưng hạ hỡi, ta chẳng còn lo sợ Ngày hạ đi bỏ lại tình dang dở Nay hạ về, tình vẫn vậy, dở dang…

Những bài thơ hay về mùa hè

18. Cơn Mưa Hạ

Mưa lại về trên con phố ngày xưa Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh. Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng Tìm về anh của một thời xa vắng Của một thời hai đứa bước chung đôi. Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ Em hỏi nắng, nắng lắc đầu khe khẽ Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh? Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu. Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay Em trả anh một mùa mưa trắng xoá Trả lại anh con đường chia đôi ngả Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa!

19. Một Trời Phương Cũ

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôi Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ Phượng của người tình gõ nhịp trên môi Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không? Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa Màu phượng cũ đã về khung trời mới Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa

20. Màu Thời Gian

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh Cái oi bức nặng nề như ngộp thở Người thành phố với khát khao chợt nhớ Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát Biển gợi tình em tung tăng bờ cát Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi Như tình yêu có bao giờ dừng lại Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

21. Hạ Nhớ

Em về không mùa hạ sắp về rồi Cơn mưa rào tắm hàng cây trước ngõ Ve khan tiếng u sầu trong làn gió Chiều nhạt nhòa màu phượng đỏ ngày qua Hạ năm này không biết có còn xa? Hoàng hôn rớt bâng khuâng bằng lăng tím Khói thuốc rơi bờ môi anh ngọt lịm Ký ức buồn khắc khoải mãi không thôi Thấm thoắt đưa rồi cũng mấy hè trôi Người dưng đợi một người dưng không thấy Hạ dửng dưng đến rồi đi, thế mãi Bóng người xưa còn hun hút nơi nào Tình chênh vênh nên lệ mãi tuôn trào Lối ngày xưa chắc mình anh còn nhớ Hạ oi bức nặng nề tim ngạt thở Hay tại lòng cứ mãi đợi chờ em? Em về không mùa hạ sắp về rồi Em về không mùa hạ của tôi ơi…!?

22. Bâng khuâng mùa hạ

Những cánh khuynh diệp lao xao Thả hương theo gió len vào hồn ai Đêm trầm như tiếng thở dài Trăng khuya lặng lẽ cài trên tóc thề Bây giờ mùa hạ trở về Con ve trong lá mải mê kéo đàn Ngập ngừng ngọn gió lang thang Bâng khuâng với ánh trăng vàng rụng rơi Qua đi lâu lắm một thời Mùa thi, hoa phượng, tơ trời vấn vương Qua đi để nhớ để thương Áo bay trắng xóa con đường chiều xưa Rồi chia tay, rồi tiễn đưa Ai đà có nhớ trường xưa một người Năm tháng đứng lặng bên đồi Và hoa phượng cũng rụng rời trong tim.

23. Ta mất nhau mùa hạ

Ta mất nhau mùa hạ Nắng thôi vàng sân ga Chiều tương tư bóng lá Thấp thoáng một quê nhà. Mà em đã bỏ lại Màu mắt biếc kiêu sa Một thời tình ngây dại Còn vướng vấp lụa là. Tóc thề chia hai ngả Chắc gì đã phôi pha Nhánh buồn em gom giữ Để hương đừng bay xa. Ta mất em mùa hạ Ta mất ta đời nhau Mai em thành người lạ Còn quen tóc tơ nhầu…

24, Mùa hạ và sen hạ

Hạ đi Hạ có biệt mùa thu đang về thu đánh đắm phố phường trong lá rụng Với bóng người gánh cốm áo nâu kia Sen tàn… như trăng khuya ấp ủ hạt thơm đêm trong vắt Hạ còn trên đầm thôn ta xa về thơm dìu dặt Vì hạ không có lỗi Nên thu cứ cao vời Cắc cớ với Sen nở muộn Giở ra một lá xanh rơi…

25. Mưa cuối mùa hạ

Cơn mưa lớn kéo về thành phố Em bỗng nhiên lại trở về nhà Sau ba năm xa cách Em bối rối ngồi lặng thầm hút thuốc Trời đã mưa. Những giọt mưa đập vào cửa sổ Em hốc hác, bơ phờ Sao bao cuộc truy hoan triền miên đây đó Những điệu nhạc giật gân và rượu mạnh uống đến mềm môi Để cố quên người chồng và quá khứ Em lăn xả vào ánh đèn những đèn đixcô xanh đỏ Anh vẫn chờ đợi em và đứa con chúng ta từ năm đó Anh mang nỗi buồn bất lực trong tim (Em mới ngoài đôi mươi, nông nổi? thường tình!) Rồi em về. Mưa cuối mùa như thác đổ Em hốc hác bơ phờ Ngồi lặng thầm như hoá đá Bỗng nhiên dụi thuốc lá vào gạt tàn và ra ngoài bếp Em lại pha cà phê như những buổi chiều nào Khi uống cà phê em nói cùng anh: “Ngày mai chúng mình đi đón con bé về tội nghiệp” Em chưa nói được lời xin lỗi Nhưng cái nhìn của em ân hận và bối rối Anh biết em đã thành thật và chín chắn hơn xưa…

Những bài thơ hay về mùa hè

26. Mưa đầu mùa hạ

Khẽ khàng rơi lên kính cửa anh biết rằng mưa trở về Từ kiếp luân hồi giọt nước theo dòng vô định em đi đã xanh màu xanh của sóng đã trắng màu trắng của mây Trong suốt giọt mưa đầu hạ tìm anh vào lúc rạng ngày Vội vàng mở tung cửa sổ tìm em nào thấy em đâu đầy hè trắng hoa sấu rụng lá non đãm ướt trên đầu Giơ tay chỉ gặp ngọn gió mát lành như là có nhau

27. Mưa rào mùa hạ

“Vàng đấy, kìa vàng Trên trời rơi xuống!” Trẻ con la hét Đuổi theo mưa rào… – Trẻ con, thôi nào, Để chúng lại sau Ta sẽ cất mưa Vàng trời cho ấy Khi kho đã đầy Lúa mì thơm nức!

28. Nơi tiếng ve mùa hạ

Con ve vẫn cứ miệt mài Gọi ai không biết? Rạc rài thâu đêm… Gọi từ buổi Hạ vừa nhen Tháng Năm chừ đã… Vẫn quen giọng sầu! Gọi về thuở ấy ban đầu? Lá xanh, cành mới chớm màu tương tư Gọi người một thoáng hồ như? Người bao năm đã tạ từ, chia ly… Gọi tình bỏ nắng mà đi? Gọi duyên phận lỡ xuân thì, tóc tơ… Gọi hoài có hết bơ vơ Có ai thương cảm… cùng chờ với không?

Thơ Hay Về Mùa Hè Gợi Nhớ Tuổi Học Trò

Thơ Hay Về Mùa Hè Gợi Nhớ Tuổi Học Trò

Bài thơ: Nhớ mãi hè ơi – Khuất Việt Hưng

Thẫn thờ giữa buổi trưa hè Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa. Nhớ sao ngày ấy đã qua Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường Tặng người bạn gái yêu thương Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng. Rời tuổi thơ với phượng hồng Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài Mang theo khát vọng tương lai Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm. Thương ôi năm tháng khó khăn Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày Trưa hè ngồi dưới hàng cây Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ. Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ Mà không dám nói phải nhờ cành hoa Rợp bằng lăng tím chiều tà Là tình yêu của riêng ta gửi nàng. Ước gì quay ngược thời gian Để mình lại được mơ màng trộm yêu Thả hồn như những cánh diều Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

Bài thơ: Mùa hè bên đường

Tháng tư hạ chớm về rồi Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve Em về tập vở nghiêng che Ta theo bước nhỏ lòng nghe thoáng buồn Hạ ơi đừng khép cổng trường Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng Ngày mai trên vạn nẻo đường Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao Còn đâu tiếng guốc xôn xao Còn đâu ánh mắt người trao cho người Còn đâu nữa những nụ cười? Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương Tháng tư mùa hạ lên đường Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.

Bài thơ: Hè đến – Vô Danh

Bây giờ ai đã quên chưa? Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi Ngày xưa chỉ có vậy thôi Có ai biết được để rồi cách xa Mùa Hè từng mùa Hè qua Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên Nỗi buồn không thể đặt tên Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng Ai còn nhớ kỷ niệm không? Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao. Bài thơ về mùa hề hoa phượng Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến, Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề, Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói, Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua. Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh, Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi, Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng, Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai. Tay trong tay những ngày vui đến lớp, Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau, Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu, Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học. Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc, Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn, Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải, Mới đó thôi sắp phải xa thật rồi. Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy, Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi, Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn, Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy. Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra, Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ, Cố lên nhé! Dù khổ hãy tiến lên, Có thất bại làm nên thành công đó.

Bài thơ: Trường xưa – Phạm Trung Kiên

Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường Ta không đủ sức níu thời gian gần lại Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay… Qua những mùa thu vương lối heo may Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng Ai không nhớ những vòm trời mây trắng Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ… Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận Một điều gì, mà nào có gì đâu… Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc Lá học trò vụng dại trốn nơi nao… Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước Con đường mùa xa, bàn tay nào với được Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi… Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi..

Bài thơ: Mùa hè kỷ niệm

Sân trường văng vẳng tiếng ve Kìa cây phượng vĩ hoa che kín cành Xuân qua hè đến phải đành Xa thầy xa bạn độc hành lẻ loi ….. Thời gian thoăn thoắt như thoi Chợt đi chợt đến khiến tôi chạnh buồn Hai mươi năm xa mái trường Chưa ngày về lại cội nguồn tuổi thơ Học trò đầy ắp mộng mơ Nhưng đời như sỏi trơ trơ gót mòn!

Xem Thêm Bài Viết  SM Là Gì ❤️ Tìm Hiểu Chi Tiết Về BDSM (Bạo Dâm – Khổ Dâm)

Bài Thơ Lục Bát Về Mùa Hè

Bài Thơ Lục Bát Về Mùa Hè

Bài thơ số 1:

Hạ đến gọi khúc chia xa Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè Hạ đến rộn rã tiếng ve Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao Hạ về vàng nắng hanh hao Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi Hạ về giọt nắng đưa thoi Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành Hạ mang ta nắng vàng hanh Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa Hạ mang áo trắng chia xa Hạ mang mơ mộng tình ta học trò Hạ ơi ta nhớ phượng rơi Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh Hạ ơi trong nắng lung linh Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa Hạ rời ta mãi bôn ba Hạ rời thu tới lá xa lìa cành Hạ rời gọi tiết trời xanh Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng.

Bài thơ số 2:

Men theo vạt nắng ta đi Xểnh tay rơi rớt những gì còn xuân Hoàng hôn sao lắm trái ngang Chiều chưa tắt nắng vội mang đêm về Gọi em rung chuyển cơn mê Ai ơi lẻ bạn tìm về cố nhân Mai kia trả nợ sắc cầm Hỏi phù sa chớ trách lầm dòng sông Ai gọi kí ức phải không..? Chỉ cho ta với.. yêu thương chỗ nào Men về bước thấp bước cao Tìm em nơi chốn ồn ào trường xưa Ra sông gom mớ thực hư Tưới vào gốc phượng coi như gọi hè. (Gọi hè – Hải Phương)

Bài thơ số 3:

Hạ về, nghiêng nắng trên vai Chợt mưa, chợt nắng từng ngày đi qua. Trên cây lá thắm mượt mà, Vi vu, gió thoảng hương hoa dịu dàng. Nắng vàng toả nhẹ không gian, Để cho Anh ước, mơ màng… Có nhau. Phượng hồng đỏ thắm một màu, Mênh mang điệp khúc ve sầu râm ran… Mong sao tiếng nhạc, cung đàn Câu thơ mộng ước chẳng màng đợi trông. Lời thơ trải rất nhiều dòng, Cũng không nói hết trọn lòng Anh đây. Hạ về trên cả nhành cây, Hoa đua nhau nở, làm ngây ngất lòng. Anh ngồi ôm mộng ước mong, Hôn môi thật nhẹ, hôn trong bóng chiều. Trao em cả một trời yêu, Trao em một chút nâng niu dỗ dành. Mong sao mùa hạ qua nhanh, Tình Anh ở lại kết thành keo sơn…! (Hạ về – Liên Phạm)

Bài thơ hay về mùa hè số 4:

Hạ về phượng thắm hàng cây Sân trường ngập nắng tung bay áo dài Hẹn nhau lưu bút trao tay Mùa vương vấn củ mắt ai lén nhìn Hạ ơi mùa của chúng mình Viết trang nhật ký tự tình chia xa Luyến lưu rơi rớt giọt ngà Phút giây bịn rịn rời xa không đành Khi không gọi hắn bằng anh Đường xưa từng bước song hành bên nhau Vẫn thường gọi hắn mày tao Bây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầu Tiếng ve vang khúc nhạc sầu Còn đâu mùa củ đưa vào câu thơ Áo ai trắng mãi dại khờ Để cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòng Với tay đón cánh phượng hồng Bâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nay Tình thơ chưa kịp trao tay Hạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim. (Sắc đỏ hạ thương – Quý Phương)

Bài thơ 8 chữ về mùa hè số 5:

Tìm về Hạ cũ quanh co Hỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngày Nắng vừa khẽ chạm bàn tay Chợt mưa rơi đến ướt vai mất rồi Nhớ hoài mùa cũ trong tôi Áo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơ Chiều nay ngắm cánh phượng mơ Bỗng đâu thấy lại bài thơ năm nào Thẹn thùng viết – ngại ngùng trao Để giờ năm tháng ngã màu thời gian! Xa nhau buổi ấy hè sang Tiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưa Hạ ơi! thương mấy cho vừa Nhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầy Về thăm niệm khúc chiều nay Nghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa! (Hè về – Lê Thanh Tâm)

Chùm thơ mùa hè học sinh

Bài thơ số 6:

Trời xanh không gợn bóng mây Hạ xưa để lại đong đầy nhớ thương Hoàng hôn chải mái tóc buông Gió kia cứ mãi vấn vương mây chiều. Hạ ơi…tôi nhớ rất nhiều Hạ cho tôi gửi bao điều tới anh Tình ta chẳng thể mộng lành Bài thơ dang dở thôi đành cất đi. Nhủ lòng đừng có nghĩ suy Nhưng khi hạ đến dạ thì nhớ thêm Hạ à….tôi đã cố quên Mà sao cứ thế gọi tên một người! (Hạ thương – Nguyễn Minh Ngọc)

Bài thơ về mùa hè số 7:

Mùa xuân cất cánh bay rồi Hạ đang rừng rực lên ngôi đất trời Dát vàng rực rỡ muôn nơi Ẩn trong trái chín, nhuộm ngời hương hoa. Ve sầu ngân vọng khúc ca Phượng hồng rực lửa chia xa bạn bè Tháng tư mới chớm sang hè Mà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng. Hạ về mây trắng thong dong Rủ đàn ong mật dạo rong vườn nhà Rủ cơn gió đến la đà Rủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say. Hạ về chắp cánh diều bay Tuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…! (Hạ về – Phượng Loan)

Bài Thơ 4 Chữ Về Mùa Hè

Bài Thơ 4 Chữ Về Mùa Hè

Bài thơ: Cuối hè

Cuối hè mây trắng Đi tìm ca dao Mưa giông mưa rào Đi tìm ruộng hạn Trái bòng rám nắng Đi tìm mắt em Cành phượng im lìm Đi tìm lá biếc Dòng sông trong vắt Tìm cánh buồm xa Có bác trâu già Đi tìm bóng mát Gió buông câu hát Đi tìm bờ tre Mùa cạn ngày hè Em mơ đến lớp.

Bài thơ: Hè về

Đàn chim se sẻ Hót trên cánh đồng Bạn ơi biết không Hè về rồi đó Chiều nay bạn gió Mang nồm về đây Ôi mới đẹp thay! Phượng hồng mở mắt Dòng sông trong vắt Trườn lên bãi xa Một chuyến đò qua Mang theo lũ bướm Cánh diều bay lượn Thênh thang lúa đồng Bạn ơi thích không? Hè về rồi đó!

Bài thơ: Thả diều

Chiều dần tắt nắng Gió bồng lên cao Cánh đồng lúa chín Hương thơm ngọt ngào Bé vui hớn hở Tung cánh diều lên Diều bay trong gió Giữa trời mông mênh Diều bay cao vút Gặp bạn mây xanh Thỏa bao mơ ước Diều bay vòng quanh Bé thầm mong ước Được như cánh diều Bay vào vũ trụ Khám phá bao điều. Bài thơ: Em yêu mùa hè Em yêu mùa hè Có hoa sim tím Mọc trên đồi quê Rung rinh bướm lượn Thong thả dắt trâu Trong chiều nắng xế Em hái sim ăn Trời, sao ngọt thế Gió mát lưng đồi Ve ngân ra rả Trên cao lưng trời Diều ai vừa thả

Thơ Tình Mùa Hạ

Bài thơ: Những mùa hạ nắng – Huỳnh Minh Nhật

Em có thấy hạ về trong nắng muộn? Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời, Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ, Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi? Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm… Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối Mùa hạ sang phượng cháy những con đường Em có thấy hồn thơ ai đó gọi, Như giận hờn một kẻ đã từng thương? Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm! Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu? Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt – Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…

Bài thơ: Mưa hạ

Mưa lại về trên những ngả đường quen Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ Có nghe gầy trên những phiến chân qua? Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa, Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức; Có thương quá những hôm chiều rạo rực; Có bồi hồi… day dứt ở trong tim? Những loài ve cứ mải miết đi tìm Mà quên mất mình đã sầu da diết Như trong mắt gã si tình em biết, Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ… Tôi đã già để viết những niềm mơ Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái Lỡ mai đây bến đời không gặp lại: – Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?… Bài thơ: Nỗi nhớ tháng tư – Huỳnh Minh Nhật Tháng tư rồi, mùa hạ đã về chưa? Mà bầu trời hôm nay nhìn rất lạ Nắng thôi hát bản tình ca oi ả Gọi mưa đầy trên những lối em qua Tháng tư về đâu hỡi những mùa hoa? Đâu nắng mưa, đâu một thời để nhớ? Những cánh hoa ai ép vào cuối vở Nay xác xơ một thuở đã xa vời… Gió nghẹn ngào ru ký ức đầy vơi Phố cô đơn nên chiều buông rất vội Ta xót xa những điều chưa dám nói Gói trong tim bao giấc mộng không thành Hạ có về cho năm tháng mong manh? Những trời xanh có đầy trong mắt biếc? Dẫu đã biết xa nhau là vĩnh biệt, Cớ sao lòng da diết mãi khôn nguôi…

Bài thơ: Cơn mưa hạ – Tuyết Trang

Mưa lại về trên con phố ngày xưa Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh. Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng Tìm về anh của một thời xa vắng Của một thời hai đứa bước chung đôi. Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ Em hỏi nắng, nắng lắc đầu khe khẽ Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh? Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu. Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay Em trả anh một mùa mưa trắng xoá Trả lại anh con đường chia đôi ngả Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa!

Bài thơ: Màu thời gian – Hoàng Mai

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh Cái oi bức nặng nề như ngộp thở Người thành phố với khát khao chợt nhớ Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát Biển gợi tình em tung tăng bờ cát Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi Như tình yêu có bao giờ dừng lại Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

Bài thơ: Một trời phượng cũ – Huỳnh Minh Nhật

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôi Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ Phượng của người tình gõ nhịp trên môi Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không? Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa Màu phượng cũ đã về khung trời mới Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa

Bài Thơ Về Mùa Hè Mầm Non

Bài thơ: Nắng mùa hè

Chuồn chuồn thấy nắng bay cao Gà con trốn nắng, chạy vào bóng cây Nắng mùa hè nóng lắm đây Đi đâu cũng phải đội ngay mũ vào Bé Bi dại dột làm sao Phơi đầu ra nắng…sốt cao đùng đùng. Bài thơ mùa hè – Trần Đăng Khoa Trưa hè gió thổi Hoa phượng lung lay Cánh hoa rụng bay Như bầy bướm lượn Tiếng ve ca rộn Nghe như tiếng đàn Trưa hè liên hoan Hoa bay ve hát.

Những bài thơ hay nhất về mùa hè với mọi cung bậc cảm xúc

Những bài thơ hay nhất về mùa hè với mọi cung bậc cảm xúc

1. Mùa hè nào gặp gỡ

Mùa hè nào gặp gỡ Mùa hè nào chia ly Mùa hè nào hội ngộ Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu? Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất Xin trả lại cho tôi Xin trả lại cho tôi người yêu tôi Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô Ấy chính là mùa hè của tôi Ngủ quên trong nách lá Những ngọt bùi tôi đã nếm trải Những đắng cay tôi đã nếm trải Những mùa hè bỏng rát sau lưng Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm?

2. Bài học mùa hè

Con ve mang phím dương cầm Trèo lên cây phượng thì thầm cùng nhau Rủ rê mùa hạ đến mau Cho từng cánh phượng đỏ au giữa trời Bóng cây râm mát em ngồi Lật trang vở mới học bài rất ngoan Ve ve ve hát xênh xang Trời xanh ngơ ngác… một dàn đồng ca Bầy chim lách chách bay qua Âm thanh tròn trịa rơi sà xuống sân Tiếng em lẫn tiếng chim ngân Hoà cùng hợp xướng xanh ngần tiếng ve Ngước lên em gặp mùa hè Khi lũ ve đã leo về nhành cây Vừa gấp vở lại – dang tay Chạm chùm nắng đỏ rơi đầy tóc em.

3. Lớp học mùa hè

Có một chùm một chùm những tiếng chim non Có một chùm một chùm hoa nắng Một chùm em thẩn thơ ô cửa mùa hè Lớp học của những kẻ mê man Người thầy quay về sau bao năm bài giảng còn dang dở Thầy bảo mình đã già các em thì quá trẻ Nào đừng lay thức giấc mơ Phượng đỏ môi em đang đáp xuống ròng ròng Mưa thẫm ngoài kia không tiếng động Sân trường chỉ còn khoảng trống Trên tay em từng tia ban mai mảnh hơn sợi tóc khô dần Từ lâu rồi hoàng hôn chẳng quay về phía ấy Phía có tàng cây lưu niên không giữ nổi thân mình Phía có bức tường cách ngăn đến hồi sụp đổ Vết dấu người đi dâng cỏ biếc trùng trùng Có một chùm một chùm câu chuyện cũ Im lìm thư viện mốc meo Im lìm bảng đen giấy trắng May quá nơi này còn sót vài cơn mưa từ tốn Đủ lạnh để rùng mình.

4. Nhớ mãi hè ơi! (Khuất Việt Hưng)

Thẫn thờ giữa buổi trưa hè Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa. Nhớ sao ngày ấy đã qua Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường Tặng người bạn gái yêu thương Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng. Rời tuổi thơ với phượng hồng Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài Mang theo khát vọng tương lai Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm. Thương ôi năm tháng khó khăn Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày Trưa hè ngồi dưới hàng cây Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ. Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ Mà không dám nói phải nhờ cành hoa Rợp bằng lăng tím chiều tà Là tình yêu của riêng ta gửi nàng. Ước gì quay ngược thời gian Để mình lại được mơ màng trộm yêu Thả hồn như những cánh diều Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.

5. Trường xưa (Phạm Trung Kiên)

Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường Ta không đủ sức níu thời gian gần lại Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay… Qua những mùa thu vương lối heo may Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng Ai không nhớ những vòm trời mây trắng Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ… Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận Một điều gì, mà nào có gì đâu… Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc Lá học trò vụng dại trốn nơi nao… Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước Con đường mùa xa, bàn tay nào với được Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi… Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi.

Xem Thêm Bài Viết  Các Hành Tinh Trong Hệ Mặt Trời (Thứ Tự - Kích Thước - Vị Trí)

6. Hè đến (Vô Danh)

Bây giờ ai đã quên chưa ? Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi Ngày xưa chỉ có vậy thôi Có ai biết được để rồi cách xa Mùa Hè từng mùa Hè qua Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên Nỗi buồn không thể đặt tên Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng Ai còn nhớ kỷ niệm không? Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao.

7. Phượng đỏ hè sang mênh mang nỗi nhớ (Hài Nhi Tóc Bạc)

Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến, Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề, Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói, Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua. Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh, Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi, Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng, Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai. Tay trong tay những ngày vui đến lớp, Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau, Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu, Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học. Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc, Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn, Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải, Mới đó thôi sắp phải xa thật rồi. Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy, Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi, Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn, Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy. Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra, Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ, Cố lên nhé! Dù khổ hãy tiến lên, Có thất bại làm nên thành công đó.

8. Mùa hè bên đường

Tháng tư hạ chớm về rồi Lắng nghe trong lá bồi hồi tiếng ve Em về tập vở nghiêng che Ta theo bước nhỏ lòng nghe thoáng buồn Hạ ơi đừng khép cổng trường Ve ơi đừng hát lòng đường bâng khuâng Ngày mai trên vạn nẻo đường Còn đâu tiếng trống tựu trường nôn nao Còn đâu tiếng guốc xôn xao Còn đâu ánh mắt người trao cho người Còn đâu nữa những nụ cười? Chỉ còn sót lại một thời nhớ thương Tháng tư mùa hạ lên đường Nắng vương vương nắng, buồn vương vương buồn.

9. Mùa hoa phượng (Nguyễn Kim)

Lời nào tả hết nỗi nhớ mong Tình xưa bạn cũ mãi bên lòng Mỗi mùa phượng thắm đầy mơ mộng Nỗi nhớ trào dâng ngập cả lòng Người xưa xa cách có biết không? Tiếng ve nức nở thắt cỏi lòng Tim nghe ray rức nhiều mơ mộng Xác phượng tả tơi bởi gió giông Nhớ thương lặng lẻ nén vào lòng Có nỗi bâng khuâng lệ chảy trong Xa xa trời ấy có chạnh lòng Mỗi mùa phượng nở có nhớ không? Bao nhiêu năm ve sầu nức nở Bấy nhiêu lần thương nhớ trường xưa Chùm phượng hồng trong gió đong đưa Nỗi thương nhớ mỗi mùa phượng nở..!

10. Mùa hè (Nguyễn Nhật Ánh)

Mùa hè nào gặp gỡ Mùa hè nào chia ly Mùa hè nào hội ngộ Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâủ Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất Xin trả lại cho tôi Xin trả lại cho tôi người yêu tôi Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô Ấy chính là mùa hè của tôi Ngủ quên trong nách lá Những ngọt bùi tôi đã nếm trải Những đắng cay tôi đã nếm trải Những mùa hè bỏng rát sau lưng Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm ?

Thơ tình mùa hè với cái nắng yêu thương

Thơ tình mùa hè với cái nắng yêu thương

1. Mùa hè nồng cháy

Mùa hè nồng cháy Ở trên má em Mùa đông lạnh lẽo Ở trong tim em Nhưng có một ngày Hỡi em! Mùa đông sẽ trên má Mùa hè sẽ trong tim.

2. Bên ngưỡng cửa mùa hè

Anh để dành chiếc hôn Cho những ngày chưa tới Cây cùng anh đứng đợi Lá bay đây hàng hiên Hè đã đến bên thềm Bướm bay còn lơ đãng Hoa đã đỏ hết mình Hương thơm còn thoang thoảng Cây đắm mình trong nắng Bóng ngả nghiêng vơi đầy Mành mành giăng thấp thoáng Chập chờn mưa bóng mây… Mênh mông hồ rượu say Bạt ngàn đêm với gió Mát lạnh cơn giông chiều Trăng lu và trăng tỏ Con mèo của anh ơi! Tất cả còn nguyên đó Chờ em đã từ lâu Xanh xanh từng thảm cỏ Một mùa xuân bỏ ngỏ Bâng khuâng từng lối đi…

3. Chợ mùa hè

Trời lóe nắng, chợ vào đầy những nắng Đầy những người chen chúc họp…mồ hôi. Các mẹt bún bày ruồi không hở trắng. Các sàng dưa bán nhặng kín xanh tươi. Đây, góc quán bà già ngồi rũ nóng. Kia, cửa lều ông lão quạt khăn tay. Chó le lưỡi ngồi thừ nhìn cũi đóng, Lợn trói nằm hồng hộc thở căng giây. Trong khi ấy, tiếng rao mời nhớn nhác, Những hàng chè, hàng nước chạy va nhau. Nhưng đắt nhất có chị hàng bán quạt Ngồi trước đình không kịp đếm tiền xâu.

4. Có một mùa hè

Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em Thành phố biển, dòng sông, Bà Nà, núi Chúa Gửi lại vòng tay nồng nàn như lửa Bờ môi hôn khao khát, dịu dàng… Gửi biển đêm trăng sóng trắng bụi vàng chúng mình đùa vui như con trẻ vồng ngực anh phập phồng hơi thở dâng em lên, sóng biển bồng bềnh… Bà Nà ơi, ôm lấy cuộc tình Giữa đêm hè nép vào anh đỡ lạnh Nụ hôn giờ đây mặn mòi vị đắng Xa nhau rồi xa xôi lắm người ơi! Tình yêu của em tựa ánh sao rơi Xé tan màn đêm giọt sương buốt lạnh Gửi lại cho anh sông Hàn lặng sóng chơi vơi đêm hè câu hát ru em. Sẽ chẳng còn cãi vã, hờn ghen. Sẽ chẳng ngọt ngào làn môi, ánh mắt. Anh là bình minh rọi trên mặt đất Chẳng bao giờ anh hiểu được em đâu… Ta đã yêu nhau như thể mối tình đầu Cứ ngơ ngác, cứ dại khờ, nông nổi Dẫu mai này mỗi người mỗi lối Có một mùa hè sẽ còn mãi trong em!

5. Đón hạ (Sen Nguyễn)

Cơn gió nhẹ lung lay cánh phượng Thỏ thẻ lời nhắn những yêu thương Chân ai bước nhẹ vấn vương Sợ làm dao động giọt sương đêm tàn Bình minh gọi reo vang ngõ vắng Em nghiêng chao ánh nắng gọi mời Thì thầm vọng tiếng phượng ơi Lời em thánh thiện đánh rơi mùa hè Tình vẫy gọi lặng nghe tiếng phượng Dáng thiên thần vẫn ước khát khao Trong em là mãi tự hào Hạ về đón nhận em trao tình hồng.

6. Đầu mùa hè

Xuân đó mà nay đã hạ rồi, Bầu sen nghe có khí hương bay Nắng nung cỏ biếc, màu xanh nhạt, Gió xác hoa hồng, sắc đỏ phai. Lửa lựu đầu thềm phơi cánh bướm, Vườn hè núp bóng tỉnh hồn ve. Hy Hoàng giấc mộng kìa ai tá? Thời đại đâu xưa thế giới này!

7. Em yêu mùa hè

m yêu mùa hè Có hoa sim tím Mọc trên đồi quê Rung rinh bướm lượn Thong thả dắt trâu Trong chiều nắng xế Em hái sim ăn Trời, sao ngọt thế Gió mát lưng đồi Ve ngân ra rả Trên cao lưng trời Diều ai vừa thả.

8. Nói cùng anh (Hoàng Mai)

Nắng Hạ vàng ngày chậm bước vào đêm Công viên ấy em về hiu hắt nắng Phượng tàn rơi góc phố buồn lẳng lặng Chiều không anh nghe hoang vắng tâm hồn Trước cuộc đời em mơ ước gì hơn Một bờ vai – một vòng tay sưởi ấm Bữa cơm thường giản đơn nhưng nồng đậm Hương tình yêu tỏa ngát tóc mây chiều Anh nồng nàn đằm thắm biết bao nhiêu Sao ta vẫn đêm từng đêm quạnh quẽ Anh đã đến bên đời em lặng lẽ Góc khuất nào cho em vẽ chân dung Thực và mơ nào có lối đi chung… Ta vẫn hát bài tình ca dang dở Anh nợ em những đêm dài trăn trở Thêm một lần tan vỡ… nữa sao anh?

9. Hoa khế mùa hè

Lại đến mùa khế đơm hoa tím Những con sâu trong đất hoá thành ve Nắng mải lang thang trên những vỉa hè Để hoa khế rắc đầy sân nỗi nhớ. Gió sẽ còn xôn xao trên vòm lá Trái bàng xưa chín đã sắp rơi rồi Sông mở lòng ra đón lũ trẻ xuống bơi Trên cánh đồng ai đi tìm châu chấu. Có ai nhớ những ngày mưa tìm sấu Những trái vàng ươm ngọt nắng mùa hè Những buổi trưa râm ran những tiếng ve Đi đổ dế bên bờ đê cháy tóc… Lại đến mùa khế đơm hoa tím Rắc đầy sân nỗi nhớ một thời…

10. Mùa hè đang đến kìa

Mùa hè đang đến kìa Hót vang lên chim cu! Hạt cây nảy mầm rồi, Và đồng cỏ mọc xanh, Hát vang lên chim cu! Cừu mẹ trả lời con, Bò mẹ nhường bê con, Bò mộng lồng quấy phá, Cừu đực quanh quẩn quanh, Hát vui lên chim cu! Chim cu, ơi chim cu! Chim hót hay lắm cơ! Hót mãi đừng ngừng nhé! Nào hót đi, chim cu! Hót đi, chim cu ơi!

Thơ mùa hè cô đơn đầy tâm trạng

Thơ mùa hè cô đơn đầy tâm trạng

1. Xa nhau mùa hạ (Tuấn Nguyễn)

Xa nhau rồi một nửa của đời tôi em quay bước tình phai phôi từ đó mùa hạ ơi sao về trên phố nhỏ để đường tình nay cỏ úa rêu phong Nhìn mưa giăng mà đau xé cõi lòng bong bóng nước phập phồng khơi nổi nhớ xưa đôi ta hòa chung cùng nhịp thở nay hết rồi dang dở nửa đường mây Có bao giờ người quay bước về đây cùng ôn lại những ngày xưa thân ái ta xa nhau đã bao mùa phượng trải chốn thiên đường vọng mãi khúc tình ca Cũng nơi này ngày đó tiễn em xa bao năm vẫn thiết tha hình bóng ấy dòng thư xưa còn đậm màu trang giấy nẻo ái tình chỉ thấy mặn bờ môi.

2. Chào mùa hạ (Bình Minh)

Hạ về rồi đó em biết không ? Trời quê lại đỏ cánh phượng Hồng Bằng Lăng e ấp cùng tím nhớ Bên nẻo đường về ta vẫn trông Kỷ niệm ngày xưa cánh phượng Hồng Ngắt đầy để rọ buổi hửng Đông Rồi đem vào lớp trao em nhé! Chuyện buổi ban đầu em biết không ? Ngày xưa em vẫn đứng chờ trông Chờ Anh dâng tặng cánh Phượng Hồng Ép vào nhật ký đầy lưu luyến Mong mối tình đầu không bão Giông Chào nhé ! Hạ về trên bến Sông Thuyền chở Hạ sang đón nắng Hồng Ve sầu hót mãi mang niềm nhớ Kỷ niệm nào quên rót chén nồng …

3. Phố đổ rêu phong (Huỳnh Minh Nhật)

Mùa hạ cũ còn vương đầy vai áo Bước ta về phong dấu tích hoang sơ Khép lại hết bao buồn vui nước mắt Ta ngày xưa nào có biết đợi chờ! Xé màn trời, trời hỡi hãy đổ mưa Nắng chiều rơi bao nhiêu nữa cho vừa Gom mây đến và kéo lòng gió lộng Ta sẽ nhìn chân phố đổ rêu phong Người quay đầu, cúi mặt, kệ người đi Ta nơi đây đâu có nghĩ ngợi gì Hà cớ sao mỗi đợt mùa trở dậy Lại ngẩn người nuối tiếc nụ hồng say Mùa đã về, mùa cũ tàn trước cửa Sao ta buồn, chân mỏi bước liêu xiêu? Đêm yên giấc gác đầu êm gối lụa Sao giật mình, nhung nhớ đã từng yêu.

4. Mưa hạ

Mưa lại về trên những ngả đường quen Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ Có nghe gầy trên những phiến chân qua? Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa, Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức; Có thương quá những hôm chiều rạo rực; Có bồi hồi… day dứt ở trong tim? Những loài ve cứ mải miết đi tìm Mà quên mất mình đã sầu da diết Như trong mắt gã si tình em biết, Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ… Tôi đã già để viết những niềm mơ Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái Lỡ mai đây bến đời không gặp lại: – Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

5. Một trời phượng cũ (Huỳnh Minh Nhật)

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôi Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ Phượng của người tình gõ nhịp trên môi Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không? Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa Màu phượng cũ đã về khung trời mới Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa.

6. Hạ về trong đáy mắt nâu (Huỳnh Minh Nhật)

Cái nắng hè oi bức đổ mồ hôi Gió mây trôi hững hờ bằng lăng tím Hạ lại về cho lòng ta tìm kiếm Em giấu gì đằng sau đáy mắt nâu? Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu? Sao chẳng nói để ve sầu nức nở Mưa hạ về nghe như lời than thở Bụi thời gian bị bôi xóa lạnh lùng Ta chạnh lòng đơn lẻ vẽ chân dung Một hồn thơ cho những ngày xa vắng Gửi tặng em tiếng tự tình sâu lắng Tiếng yêu đầu thuở mười tám ngây ngô Giờ qua rồi thời áo trắng vu vơ Em vẫn thế, thờ ơ nào có biết Phượng vẫn rơi, và rơi không kể xiết Ngọn lửa tình còn thổn thức trong ta Hạ nay về ta nhớ hạ hôm qua Nhưng hạ hỡi, ta chẳng còn lo sợ Ngày hạ đi bỏ lại tình dang dở Nay hạ về, tình vẫn vậy, dở dang…

7. Chia tay mùa hạ (Đức Trung)

Mùa hạ ơi sao ra đi vội vã? Để em buồn nay đôi ngả chia phôi ! Tiếng ve kêu đã khản giọng cuối trời Hoa phượng vỹ rũ buồn nơi ta đến. Em lặng lẽ âm thầm khi hò hẹn Ngước nhìn anh như thấy nghẹn trong tim. Tình cảm đôi ta xây đắp niềm tin Nay xa cách… chia ly cùng mùa hạ. Chiều Hồ Tây sao mà mênh mông quá…! Nhớ ngày đầu hạ đến…thỏa lòng nhau. Anh ôm em trao gửi nụ hôn đầu Hoàng hôn tím khuất sau chùa Trấn quốc. Đường Cổ Ngư bao năm rồi quen thuộc Ta vẫn ngồi ghế đá ngắm Hồ Tây Kỷ niệm xưa trong ký ức đong đầy Nhìn cành liễu bay bay lòng xao xuyến. Mùa hạ ơi! Biết bao điều lưu luyến Nay thu về mang theo chút heo may Anh yêu em vẫn tha thiết tháng ngày Cùng hẹn ước giữa thu vàng rực rỡ…!

8.Hạ đi (Liên Phạm)

Bình minh đến, sương đọng trên cành lá, Những nụ hoa còn e ấp trong đêm. Toả hương thơm… Thật quyến rũ êm đềm, Tia nắng sớm, thật diệu kỳ lấp lánh. Bỏ sau lưng cơn gió đêm se lạnh, Buốt lòng mình, bởi nỗi nhớ mong manh. Thuở xa xưa… hoa phượng nở đỏ cành, Xa lắm rồi tuổi hồn nhiên trong trắng. Em bẽn lẽn giấu chùm hoa thầm lặng, Lén tặng anh, mà nước mắt phai nhoè. Thoảng đâu đây vẫn réo rắt tiếng ve, Trang lưu bút tái tê lời ly biệt… Buổi chia tay ngọt ngào đầy lưu luyến, Tim chợt buồn, xao xuyến bởi chia ly. Hạ sắp đi, trao cảm giác diệu kỳ, Thêm nhung nhớ … Buổi chia ly hạ cũ…!

9. Vào hạ (Sa Sa)

Mùa hè đã tới thật rồi đây Gió hết vi vu nắng ngập đầy Mây trắng ngang trời thôi lả lướt Trên cành ve cất tiếng đinh tai Đôi mắt u buồn trông ngóng ai Đợi chờ tàn tạ vóc hình mai Xuân thì mải mốt đi xa mãi Mùa Hạ mang về chỉ gắt gay Những dòng kỷ niệm dù hoen úa Dấu vết ngày nào vẫn chẳng phai Theo bước thời gian về quá khứ Muộn sầu khắc khoải bám dằng dai. 10. Màu thời gian (Hoàng Mai) Phượng lại về khoe sắc với trời xanh Cái oi bức nặng nề như ngộp thở Người thành phố với khát khao chợt nhớ Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát Biển gợi tình em tung tăng bờ cát Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi Như tình yêu có bao giờ dừng lại Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

Tuyển Chọn Những Bài Thơ 5 chữ Về Mùa Hè Đặc Sắc Nhất

Tuyển Chọn Những Bài Thơ 5 chữ Về Mùa Hè Đặc Sắc Nhất

Tiếng ve đầu mùa hạ

Thơ tặng người chưa quen

Ta mất em mùa hạ

Tình ta dài sông Thương

Chia tay mùa hạ

Mùa hè ngắn ngủi

Sóng ở đây tội lắm

Trưa hóng cơn gió mát

Hè đã đến bên thềm

Tình yêu mùa hè Nga

Mong sao hết mùa đông

Mưa nằm trên lá cỏ

Hạ buồn

Em bây giờ xa lạ

Trên đây là những bài thơ hay về mùa hè do review.edu.vn đã tổng hợp và chia sẻ với các bạn. Chắc chắn khi đọc những bài thơ hay về mùa hè, nhất là những bài thơ về mùa hè hoa phượng, bạn đọc sẽ dâng trào cảm xúc và nhớ tới kỷ niệm của tuổi học trò đầy hồn nhiên, vui vẻ. Hãy lưu lại những bài thơ này để đọc được mỗi ngày nhé.

Rate this post